Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nữ Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Thị Năm (Năm Thắng)

Vĩnh Long21/12/2025Nguyễn Thị Diễm My (Đoàn xã Trà Ôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Thị Năm (tự Năm Thắng), sinh năm 1949. Quê quán: ấp Phú Lợi, xã Lục Sĩ Thành, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long

Chị là người con gái miệt cù lao xã Lục Sĩ Thành, huyện Trà Ôn. Chỉ trong thời gian 3 năm, từ tháng 8/1972 đến khi kết thúc Chiến dịch Hồ Chí Minh - tháng 4/1975, đã vận chuyển trót lọt 279 chuyến hàng, đưa trên 22 tấn vũ khí, gồm súng, đạn dược, chưa kể gạo, tài liệu và chuyển thư từ về địa phương. Chị kể: Để làm nhiệm vụ vận chuyển, đơn vị Hậu cần Tỉnh đội giao cho chị phụ trách một chiếc ghe gỗ trọng tải khoảng 2 tấn, không mui; có gắn máy đuôi tôm. Trong vận chuyển, có chuyến sử dụng máy Kohler, có chuyến sử dụng máy PS có mã lực và động cơ cỡ lớn. Cùng đi có một chị giao liên có tuổi hơn chị Năm Thắng là chị Minh, ở cùng ấp. Và, để dễ bề che mắt địch, chị xin đơn vị cho chị đem theo đứa con nhỏ 4 tuổi (Phan Văn Thành), để đóng giả như một gia đình đi buôn bán trên sông. Trên các chuyến vận tải của chị, thường là những nơi địch đóng nhiều đồn bót, nhiều trạm gác, giang thuyền và có những chiếc tàu tuần tra kiểm soát trên sông, nhứt là những lúc lực lượng cách mạng hoạt động mạnh, thì địch càng tăng cường kiểm soát gắt gao hơn. Mặt khác, đang đi trên sông nước lại gặp nhiều mưa to gió lớn mà chỉ có hai chị em gái với đứa con nhỏ, thì có nhiều khó khăn gian khổ và nguy hiểm. Nhưng với chị, thì chị luôn tìm mọi cách để vượt qua sự nguy hiểm đó để đưa hàng về tới đích an toàn, kịp thời phục vụ cho các đơn vị chiến đấu là thành công. Đối với chị, địch không chỉ “đánh, bắt, giết” mà chúng còn giở nhiều trò ve vãn, chọc ghẹo nhưng thường là chúng hay làm tiền. Có lần chúng kêu ghe chị ghé lại và nói: “Có người nói là ghe này chở vũ khí cho Việt Cộng”. Chúng xuống xét, chị thản nhiên trả lời: “Tụi em nghèo mướn ghe máy đi buôn bán, mấy anh không tin xuống xét, chớ tụi em là con gái mà đâu dám chở vũ khí, vũ khiết gì”. Quanh co, chúng trêu cợt chị một hồi rồi xin chị một số đồ ăn rồi cho ghe đi. Nguy hiểm nhất, trên đường sông Trà Ôn, là địa phương quen biết, lại có nhiều tên chiêu hồi muốn lập công cho địch, chị phải đề phòng, cảnh giác. Có lần chị vừa ngang qua đó, chúng kêu ghe ghé lại, sợ bị lộ, hàng không kịp về phục vụ chiến đấu, nên chị kéo ga máy vọt qua, địch dùng súng đại liên bắn theo dữ dội. Chị nói với chị cùng đi, chẳng thà chết chớ không ghé. Lần đó, chị đưa hàng về đến nơi an toàn và kịp thời phục vụ cho những trận đánh lớn. Có lần không biết du kích và địch đụng độ nhau, chị vô tình cho ghe chạy vào vùng chiến địa, hai bên nổ súng ác liệt, chị vẫn bình tĩnh, địch kêu ghe ghé lại, kêu chị lên bờ hăm dọa, nói chị đi liên lạc cho Việt cộng. Chị thản nhiên trả lời: “Vì tôi nghèo đi làm ăn, chớ tôi đâu có biết gì đâu, thử hỏi mình tôi là da thịt chớ có phải sắt thép gì đâu mà không sợ chết ?”. Nghe chị nói có lý, chúng không hỏi nữa mà kêu chị mau xuống ghe qua bên kia sông chở tên lính chết về bên nầy. Chị trả lời: “Các ông là lính, lại có súng nữa mà không dám qua, còn tụi tôi là dân, có con nít làm sao dám đi”… Giằng co khoảng 20 phút, các anh du kích nổ súng, bọn chúng bỏ chạy, thừa cơ hội chị vọt ghe máy chạy luôn…..

Cuộc đời chị đã trải qua bao nổi gian truân: cảnh lam lũ nghèo túng, cảnh tù đày khảo tra, cảnh vợ goá con côi khi còn son trẻ, cảnh luôn luôn phải chiến đấu trong những điều kiện nguy hiểm,..Phải là một con người thật vững vàng, kiên định thì mới vượt qua được những khó khăn đó.

Chị Đỗ Thị Năm đã lập nên những chiến công xuất sắc và đã được khen thưởng

+ Huân chương chiến công hạng I, II, III

+ Huy chương kháng chiến hạng III

+ Huân chương Kháng chiến chống Mỹ, cứu nước hạng Nhì

+ Huân chương chiến sĩ giải phóng hạng Ba

+ Huy hiệu chiến sĩ thành đồng quyết thắng hạng năm 1972

+ Ngày 6/11/1978, chủ tịch nước tuyên dương và trao tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang.

Hiện nay, bà đang nghỉ hưu tại xã Lục Sĩ Thành, tỉnh Vĩnh Long.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn