Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGÔ THỊ HUỆ - CON SÓC NHỎ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG NĂM XƯA

NỮ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGÔ THỊ HUỆ - CON SÓC NHỎ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG NĂM XƯA

Đà Nẵng05/05/2026Phan Lê Hà (Chi đoàn Trường Mầm non Tuổi Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỮ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGÔ THỊ HUỆ - CON SÓC NHỎ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG NĂM XƯA

NỮ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGÔ THỊ HUỆ - CON SÓC NHỎ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG NĂM XƯA

Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ,

mà âm thầm cháy trong tim của mỗi thế hệ.

Có những câu chuyện, dù thời gian có trôi qua bao lâu,

vẫn khiến lòng người lặng đi khi nhắc lại…

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước hôm nay đã bình yên. Nhưng đâu đó trong từng trang sử, trong những mái đầu bạc trắng, trong những câu chuyện được kể lại bằng giọng trầm ấm… “thời hoa lửa” vẫn chưa bao giờ khép lại. Đó là một thời mà tuổi trẻ không chỉ biết mơ ước, mà còn biết dấn thân. Một thời mà giữa khói bom và mất mát, con người vẫn giữ trọn niềm tin, vẫn yêu thương, vẫn hy sinh – để đổi lấy một ngày đất nước được nở hoa trong hòa bình.Và hôm nay, chúng ta cùng lắng lại, để trở về với những năm tháng ấy – không chỉ để nhớ, mà để hiểu, để biết ơn, và để tiếp nối…

Giữa nhịp sống bình yên của thành phố Đà Nẵng hôm nay, ít ai biết rằng, có những căn nhà nhỏ vẫn đang lưu giữ cả một “thời hoa lửa” – nơi từng bước chân là một lần đối diện với hiểm nguy, nơi tuổi trẻ được viết nên bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì chưa bao giờ mất đi. Nó còn đó – trong ánh mắt, trong giọng kể, trong những câu chuyện tưởng chừng giản dị mà chất chứa cả một thời máu lửa. Và từ những ký ức ấy, chúng ta cùng lắng nghe câu chuyện về một người phụ nữ nhỏ bé nhưng phi thường – người từng hoạt động giữa lòng địch với bản lĩnh kiên cường, mưu trí và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng. Một “con sóc nhỏ” của chiến trường năm xưa. Một nữ điệp báo đã đi qua chiến tranh bằng tất cả sự gan dạ và niềm tin sắt đá. Đó chính là Anh hùng LLVTND Ngô Thị Huệ - người chiến sĩ điệp báo từng hoạt động giữa lòng địch, nơi mỗi bước đi đều đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Trong căn nhà nhỏ cuối đường Tân Lập 2, dáng vẻ mộc mạc, giọng nói ấm áp và trí nhớ minh mẫn của bà khiến người ta khó có thể hình dung về một quá khứ đầy hiểm nguy. Nhưng chính từ sự bình dị ấy lại ẩn chứa một bản lĩnh phi thường. Mười sáu tuổi, rời gia đình tham gia cách mạng, bà Huệ bước vào cuộc chiến không bằng những lời hô hào lớn lao, mà bằng sự âm thầm, kiên định. Là điệp báo của Ban An ninh Quảng Đà, bà hoạt động trong những điều kiện đặc biệt nguy hiểm – nơi một sơ suất nhỏ cũng có thể đánh đổi bằng mạng sống. Biệt danh “con sóc nhỏ” không chỉ nói về vóc dáng, mà còn là biểu tượng cho sự nhanh nhạy, linh hoạt và mưu trí. Một chiếc túi xách được thiết kế nhiều ngăn để cất giấu tài liệu, một chiếc gương nhỏ để quan sát phía sau, những lần cải trang thành người buôn bán, người giúp việc hay thậm chí là vợ lính… tất cả đã trở thành “vũ khí” giúp bà len lỏi qua những vùng nguy hiểm nhất.

Nữ điệp báo Ngô Thị Huệ trong lần giáp mặt với kẻ thù khi đem tài liệu vào cho đồng chí Nguyễn Cam, Phó Ban An ninh Quảng Đà lúc này trong vai cố vấn cho Trần Đăng Sơn, trùm Quốc dân Đảng tại trụ sở ở số 30 Nguyễn Du

Nhưng chiến tranh không chỉ là những nhiệm vụ bí mật. Đó còn là những lần bị bắt, bị tra tấn dã man. Là những trận đòn tưởng chừng không thể chịu đựng nổi. Vậy mà người phụ nữ nhỏ bé ấy vẫn kiên cường, tuyệt nhiên không hé nửa lời, giữ trọn niềm tin với cách mạng. Điều ám ảnh sâu sắc nhất trong ký ức của bà không chỉ là hiểm nguy, mà còn là những mất mát không gì bù đắp được. Gia đình bà – từ người cha đến các anh chị em – đều tham gia cách mạng. Hình ảnh người cha bị tra tấn đến mù lòa, trước lúc qua đời chỉ để lại một lời dặn:

“Con trâu đi trước, con trâu sau theo gót.”

Đó không chỉ là lời nhắn nhủ, mà là một mệnh lệnh sống – tiếp bước, không được lùi. Những đồng đội đã ngã xuống, những đêm dài không ngủ, những ký ức không thể gọi thành tên… tất cả vẫn còn đó, nguyên vẹn theo năm tháng. Có những nỗi đau không bao giờ nguôi, chỉ lặng lẽ hóa thành động lực để sống tiếp và kể lại. Năm 1969, trong một lần làm nhiệm vụ, bà bị mảnh bom găm vào đầu, vết thương nặng buộc phải ra miền Bắc điều trị. Nhưng chiến tranh không buông tha: hai người anh hy sinh, người cha qua đời. Nỗi đau chồng chất khiến sức khỏe bà suy kiệt, ký ức nhiều lần gián đoạn. Phải mất hàng chục năm, bà mới dần hồi phục. Thế nhưng, vượt lên tất cả, điều còn lại nơi bà không phải là đau thương, mà là một tinh thần sống đáng trân trọng: giản dị, khiêm nhường và đầy trách nhiệm. Bà luôn nhận mình chỉ là một người bình thường – nhưng chính sự “bình thường” ấy lại làm nên một thời phi thường.

Hình ảnh Anh hùng LLVTND Ngô Thị Huệ và những kỷ niệm.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, bà vẫn tiếp tục hành trình của mình – không còn là người điệp báo, mà là “người truyền lửa”. Là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa những năm tháng hoa lửa và thế hệ trẻ hôm nay. “Thời hoa lửa” – không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là ký ức về lòng dũng cảm, về niềm tin và về những con người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Để từ đó, mỗi chúng ta hôm nay biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình, biết sống có trách nhiệm, bản lĩnh và tiếp nối những giá trị cao đẹp mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu xương.

Đối với Chi đoàn Trường Mầm non Tuổi Ngọc, câu chuyện về nữ Anh hùng LLVTND Ngô Thị Huệ không chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Chúng ta không đi qua chiến tranh, không sống trong bom đạn, nhưng mỗi ngày đứng trên bục lớp, chăm sóc và nuôi dưỡng những mầm non của đất nước – đó cũng là một cách tiếp nối lý tưởng mà các thế hệ đi trước đã lựa chọn. Từ những câu chuyện của “thời hoa lửa”, mỗi đoàn viên thêm hiểu rằng: yêu nước không chỉ là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ chính sự tận tâm trong công việc, từ tình yêu thương trẻ nhỏ, từ trách nhiệm với nghề và với cộng đồng.

Hình ảnh Anh hùng LLVTND Ngô Thị Huệ - “Con sóc nhỏ”, nữ điệp báo gan dạ, mưu trí.

Ngọn lửa của quá khứ hôm nay đã được trao lại. Và chúng ta – những đoàn viên của Trường Mầm non Tuổi Ngọc – sẽ tiếp tục giữ gìn, nuôi dưỡng và lan tỏa ngọn lửa ấy bằng chính trái tim, bằng sự cống hiến thầm lặng, để những giá trị tốt đẹp mãi được nối dài qua từng thế hệ.

Anh hùng LLVTND Ngô Thị Huệ dự chương trình Tổ Quốc Bình Yên do Bộ Công an tổ chức tại TP Đà Nẵng, bà cảm thấy sự hy sinh của mình và các đồng đội cho đất nước, nhân dân là không uổng phí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỮ ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGÔ THỊ HUỆ - CON SÓC NHỎ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG NĂM XƯA | Câu chuyện thời hoa lửa