Nữ anh hùng miền Đất Đỏ - Võ Thị Sáu
Nữ anh hùng miền Đất Đỏ - Võ Thị Sáu
Tên bài viết: Nữ anh hùng miền Đất Đỏ - Võ Thị Sáu
Nội dung: “Người thiếu nữ ấy như mùa xuân, chị đã dâng cả cuộc đời, để chiến đấu với bao niềm tin, dù chết vẫn không lùi bước. Chị Sáu đã hy sinh rồi, giọng hát vẫn như còn vang dội vào trái tim những người đang sống, giục đi lên không bao giờ lui....” – câu hát trong bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu”, một tiếng hát đã trở thành câu chuyện huyền thoại lan tỏa trong không gian và thời gian, làm rung động trái tim mỗi người khi nghĩ về người con gái kiên cường, người anh hùng “đã chết cho mùa hoa lê-ki-ma nở” - Võ Thị Sáu - nữ du kích dũng cảm trong kháng chiến chống Pháp, biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Anh hùng Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng ở huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Chị là đứa con thứ sáu của ông Võ Văn Hợi làm nghề đánh xe ngựa và bà Nguyện Thị Đậu bán bánh bò. Sinh ra và lớn lên ở miền quê giàu truyền thống cách mạng, chứng kiến cảnh thực dân Pháp đàn áp, bóc lột đồng bào, tàn phá quê hương, chị sớm có lòng căm thù giặc từ năm 13 tuổi.
Năm 1947, sau khi hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ được giao, chị được kết nạp vào Đội Công an xung phong quận Đất Đỏ khi chỉ mới 14 tuổi. Với trí thông minh, dáng vóc nhỏ, nhanh nhẹn, Võ Thị Sáu đã luồn sâu vào vùng tạm chiếm từ Đất Đỏ đến Phước Lợi, Long Mỹ, Phước Hải hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ liên lạc, nắm tình hình, cung cấp và báo cáo kịp thời cho tổ chức nhiều tin tức quan trọng, đã giúp cho công an quận Đất Đỏ có kế hoạch chủ động đề phòng và tấn công địch có hiệu quả.
Năm 1948,Võ Thị Sáu đã sớm thể hiện tinh thần cảnh giác và lòng trung thành với cách mạng khi kịp thời phát hiện và tố giác tên Sáu Thoại – một nữ gián điệp chuyên làm chỉ điểm cho thực dân Pháp – để tổ chức có biện pháp xử lý. Đến tháng 7 năm 1948, chị tiếp tục phát hiện tên Sớm, khi đó là nhân viên công an xã nhưng đã phản bội, đang dẫn đường cho quân Pháp tiến vào đánh úp căn cứ của Đội Công an xung phong. Nhờ báo cáo nhanh chóng của chị, lực lượng công an huyện cùng Đội Công an xung phong đã kịp thời rút lui an toàn, bảo toàn lực lượng cách mạng. Ngày 14-7-1948, chị Sáu tham gia một trận đánh táo bạo khi mai phục và ném lựu đạn vào khu vực khán đài trong cuộc mít tinh kỷ niệm quốc khánh Pháp do tỉnh trưởng Lê Thành Tường tổ chức tại Đất Đỏ. Sau đó, chị còn tích cực tham gia nhiều hoạt động diệt tề trừ gian, lập nên những chiến công tiêu biểu, trong đó có trận tấn công vào sào huyệt của địch nhằm tiêu diệt tên tổng Tòng – một kẻ phản bội khét tiếng. Dù hắn chỉ bị thương nặng, nhưng trận đánh đã khiến quân địch hoang mang, lo sợ và không còn dám ngang nhiên lùng sục như trước.
Tháng 2/1950, tại chợ Đất Đỏ, chị ném lựu đạn tấn công vào đám lính Pháp và giết được tên cai tổng nhưng không may do đã bị nghi ngờ từ trước nên chị đã bị bắt .Trong hơn một tháng bị giam tại nhà tù Đất Đỏ, dù bị giặc tra tấn dã man chị vẫn không khai báo, địch phải chuyển chị về nhà giam Chí Hòa. Trước tinh thần đấu tranh quyết liệt của chị, thực dân Pháp và tay sai đã mở phiên tòa kết án tử cho người chiến sĩ trẻ. Vào thời điểm xử án, chị vẫn chưa đầy 18 tuổi. Bản án đã gây ra sự phản đối mạnh mẽ ở Việt Nam và cả tại Pháp. Chính vì vậy chính quyền không thể công khai thi hành án và tiếp tục giam chị trong vòng 2 năm.
Ngày 21/1/1952, Võ Thị Sáu bị đưa ra nhà tù Côn Đảo và tại đây, ngày 23/1/1952, chị đã anh dũng hi sinh. Trước khi bị xử bắn, chị vẫn ngẩng cao đầu, kiên cường vô vang:”Đả đảo thực dân Pháp!”.”Việt Nam muôn năm!”.”Hồ Chủ tịch muôn năm!”. Anh hùng Võ Thị Sáu là một biểu tượng huyền thoại, sự vĩ đại của chị không nằm ở tuổi đời hay chiến công mà ở sự lựa chọn sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Ngày 2/8/1993, Chủ tịch Lê Đức Anh thay mặt nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ký quyết định số 149 XT/CTN phong tặng chị Võ Thị Sáu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì “đã lập chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, giữ vững khí tiết người chiến sĩ công an, nêu gương sáng về chủ nghĩa anh hùng cách mạng”.
Cuộc đời chị nhắc nhở mỗi người dân Việt Nam hôm nay rằng: “yêu nước không phải lời nói mà là trách nhiệm: không phải hào quang mà là sự sẵn sàng hi sinh khi đất nước cần.”



