NỮ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NỮ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN
I. THÔNG TIN NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ
1. Họ và tên đầy đủ của nhân chứng lịch sử : Nguyễn Thị Chiên
2. Năm sinh , năm mất của nhân chứng : 1930-2016
3. Quê quán : quê ở huyện Kiến Xương , tỉnh Thái Bình ( nay là xã Kiến Xương ,tỉnh Hưng Yên )
4. Chức vị/ danh hiệu trong quân đội : Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân , Trung đội trưởngn Trung đội nữ du kích xã ,đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam
5. Ảnh của nhân chứng :
6.
II . NỘI DUNG TÁC PHẨM
“Có nơi nào như Tổ Quốc chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ Quốc được sinh ra “
( “ Thêm một lần Tổ Quốc được sinh ra “ tác giả Nguyễn Việt Chiến )
Đất nước chúng ta trải qua những năm tháng đau đớn tận cùng nơi mà mỗi người con đất Việt phải gồng mình sống chung với máu lửa bom đạn. Nơi mà tiếng khóc , tiếng hét ,... hoà vào tiếng súng , tiếng bom đạn của chiến tranh . Nơi mà hàng triệu người con đất Việt đã hoà làm một vào dáng hình đất nước,...Mỗi khi nhìn lên ngọn cờ Tổ Quốc đã biết bao người nghẹn ngào rơi nước mắt vì niềm tự hào tràn đầy trong trái tim và còn là vì sự xót thương, tưởng nhớ những người con đã đánh đổi cả tuổi trẻ năm ấy .Chiến tranh là vậy , chẳng một ai ngoài những người lính năm ấy có thể tưởng tượng nổi sự đáng sợ chết tróc của chúng cả... Vậy mà mỗi khi chủ quyền đất nước bị xâm phạm vẫn sẽ có những người con mang theo trái tim quả cảm nghe theo tiếng gọi của Tổ Quốc mà đi không hẹn ngày trở lại bất kể là : nam hay nữ , già hay trẻ ...Trang sử hào hùng của dân tộc được viết bằng máu , mồ hôi và nước mắt .Thế hệ trẻ chúng ta đang sống trong thời đại còn được nghe trực tiếp những câu chuyện lịch sử thời hoa lửa ấy - về một thời đau thương của đất nước , về sự dũng cảm ,hy sinh không tiếc đời mình vẫn sẽ được truyền lại và trở thành ánh sáng lý tưởng cho tuổi trẻ thế hệ này và thế hệ mai sau theo đuổi.Một trong những bản trường ca bi tráng của lịch sử dân tộc – nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của quân đội ta Nguyễn Thị Chiên.
Bà sinh ra trong gia đình nghèo khó , đông con . Nhà bà có 5 người con và bà là út . Vốn đã khốn khó nay gia đình lại nhiều con cái đến nỗi mẹ bà sinh bà hôm trước, hôm sau đã phải đi làm thuê , làm mướn kiếm ăn .Bố bà không có tiền nộp thuế thân trốn đi mỏ Vàng Danh rồi chẳng bao giờ trở lại nữa , mẹ bà cũng mất khi xin ăn bên đường . Nhà đã mất đi hai người che chở , kiếm ăn mà số phận nghiệt ngã cũng không tha cho bà. Nạn đói năm 1945 cũng đã giết chết hơn hai triệu đồng bào bao gồm cả bốn người anh chị của bà. Chiến tranh đã cướp hết những người thân yêu của bà , hoàn cảnh ấy buộc bà ngay từ bé đã làm đủ mọi việc để sống sót : làm mướn, đi ở cho địa chủ ,...
Sau Cách mạng Tháng Tám thành công , bà cũng thoát khỏi cuộc đời đi ở . Được các cán bộ dìu dắt , giáo dục , lòng thấu hiểu nỗi đau của chiến tranh mang lại và lòng căm thù giặc . Bà Nguyễn Thị Chiên luôn tích cực tham gia các hoạt động , phong trào : công tác phụ nữ , tổ chức du kích , xây dựng cơ sở cách mạng , tuyên truyền giác ngộ quần chúng ,... Bà luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao với tinh thần xung phong , gương mẫu , dũng cảm và thương dân .
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp , phong trào Tiếng trống Tiền Hải ( 1930 ) với cuộc khởi nghĩa nông dân quy mô lớn hưởng ứng phong trào Xô viết Nghệ Tĩnh và mạng lưới cách mạng nối nhịp giữa vòng vây quân giặc hung ác . Bà đã tự nguyện vào đội du kích năm 1946 với nhiệm vụ rải truyền đơn, bảo vệ vòng ngoài cho các cơ sở bí mật của cách mạng , đồng thời phát hiện nơi ém quân của địch , cùng anh em quấy nhiễu và phá huỷ các đồn bốt địch .Với tinh thần quả cảm , kiên trung , bất khuất bà được anh em tin tưởng bầu làm Tiểu đội phó rồi sau này là Tiểu đội trưởng .
Năm 1946, bà Nguyễn Thị Chiên làm giao thông cho đoàn thể phụ nữ và du kích thôn .Năm 1947 , được cử làm Tiểu đội trưởng nữ du kích . Với những hành động tích cực tham gia phong trào ,thành tích bà vinh dự kết nạp vào Đảng năm 18 tuổi và được làm trung đội phó năm 1948 . Không chỉ xây dựng hoạt động cách mạng ở địa phương mà bà còn xây dựng các cơ sở ở các xã lân cận . Từ năm 1946-1952 , bà tham gia xây dựng kháng chiến ở 5 thôn , chỉ đạo đội du kích xã Tán Thuật đánh địch , phá nhiều hoạt động của địch và bắt sống địch .
Tháng 12 năm 1949 , bà chỉ huy đội du kích nữ đánh trả bảo vệ kho muối khi địch âm mưu phá kho lương thực ở địa phương.Tháng 4-1950 , trước sự tàn phá dữ dội của quân địch , cán bộ bị bật ra ngoài . Một đêm , bà đang dẫn đồng chí bí thư chi bộ về thì bị phát hiện và phục kích. Bà Nguyễn Thị Chiên lấy thân mình hy sinh để đồng chí chạy thoát .Bị bắt rồi đủ mọi cách dụ dỗ , tra tấn dã man trong suốt 3 tháng dòng dã man nhưng lòng quyết tâm , ý chí sắt đá bà quyết không khai nửa lời buộc bọn chúng phải thả bà đi . Vừa về mình còn đang đan xen nhiều vết thương lớn nhỏ , chân cũng không đi được vì đau nhưng bà cũng tiếp tục tham gia hoạt động ngay .
Tháng 5- 1951, bà chỉ huy đội nữ du kích hoạt động mạnh , phá giao thông , phá tề , diệt và bắt được nhiều địch ,phá nhiều kế hoạch của bọn chúng .... gây nhiều khó khăn cho địch. Trong một lần , bà đã chỉ đạo các chị em gài mìn và tạo được niềm tin tưởng , tín nhiệm của nhân dân : diệt 5 tên, làm bị thương 7 tên .
Tháng 7 – 1951, trong tình thế căng thẳng , gay go khi các cơ sở cách mạng bị bọn chúng quấy phá truy lùng các cán bộ và nhân dân. Bà ra sức an ủi nhân dân đồng thời tuyên truyền , vận động , ra sức giúp đỡ nhân dân xây dựng lại các cơ sở cách mạng làm nền móng vững vàng cho cách mạng .
Tháng 10- 1951 , nữ anh hùng Nguyễn Thị Chiên đã có đường lối chỉ huy xuất sắc đội du kích phối hợp với bộ Đại đội 44, Tiểu đoàn 680 , Đại đoàn 320 phục kích trên đường 39 . Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc khi chỉ riêng bà đã tóm gọn được 6 tên ( trong đó 1 tên quan hai Pháp ), bắn bị thương 1 tên , thu được 4 súng và cùng Đại đội tấn công xoá sổ Tiểu đoàn thiện xạ lính Âu Phi .Từ chiến công lừng lẫy này và các hoạt động đánh địch bà được mệnh danh là “Người phụ nữ tay không bắt giặc “.
Tháng 12-1951, nữ anh hùng Nguyễn Thị Chiên cùng đội du kích xã Tân Phong đánh địch chống càng và đã lập công xuất sắc .Bà lợi dụng địch chủ quan sơ hở , chủ quan cùng đồng đội đột kích bắt sống được 4 tên địch ,có tên quan hai chỉ huy đang lùng sục vào làng và 3 lính Pháp . Khi quân địch tiến công , bên ta cũng chống trả quyết liệt . Riêng nữ chỉ huy đã bắn chết 3 tên , bắt sống được 4 tên và giật được 1 súng .
Tháng 1- 1952 , bà đã phối hợp với bộ đội đánh bốt An Bồi ( Kiến Xương , Thái Bình ).Trong trận này bà cùng đồng đội phải cắt hàng rào , ném lựu đạn,...Xông vào bắt được 6 tên giặc đang lẩn trốn trong đó có cả đồn trưởng và còn đưa về được 6 thương binh về.
Ngày 1 tháng 5 năm 1952 , tại Đại hội Anh hùng Chiến sĩ thi đua Toàn quốc lần thứ nhất tổ chức tại Việt Bắc nữ anh hùng Nguyễn Thị Chiên vinh dự là đại biểu nữ du kích được chọn tham dự và báo cáo. Cũng tại đó , bà được gặp Bác Hồ và được Bác tặng khẩu súng ngắn, được Bác viết bài ca ngợi tấm lòng và trái tim quả cảm của bà .
Trong một bài viết Bác có ghi : “ Nữ trung đội trưởng du kích Nguyễn Thị Chiên là một cố nông, 22 tuổi, vào đội du kích từ 1946. Vùng chị Chiên thường bị giặc càn quét. Cơ sở tan rã. Nhân dân hoang mang. Chị cứ bám sát lấy dân, lập lại cơ sở chính quyền và đoàn thể, tổ chức một trung đội nữ du kích chống càn quét, bảo vệ làng. Bị bắt, bị tra tấn suốt 3 tháng, bị đưa ra bắn dọa 3 lần, chị vẫn bình tĩnh, không khai nửa lời. Vừa thoát được về, tuy mình đầy vết thương, chân đau không đi được, chị cũng hoạt động lại ngay. Trong đợt thi đua từ 19-5 đến 19-12-1951, chị đã thắng 10 trận, tự tay tước được 15 súng và bắt sống 20 tên giặc (1 tên quan hai Pháp). Trong các trận, chị không hề bỏ sót một người thương binh nào. Trong vụ thuế nông nghiệp, chị đã thức 30 đêm liền, tuyên truyền giải thích từng nhà, từng người. Nhiều người lạc hậu, thấy chị thành khẩn, đều cảm động và trở nên hăng hái. Khi bắt được tên đồn trưởng (nó đã giết người anh của chị), chị giải thích chính sách khoan hồng của Chính phủ, rồi thả nó. Vì vậy, nó đã gọi nhiều ngụy binh khác ra hàng. Chị Chiên, vì yêu nước, căm giặc, trung thành với đoàn thể, kiên quyết bám sát dân, luôn luôn thương yêu đồng đội, nắm vững và ra sức thi hành chính sách nên đã lập được công to, rất xứng đáng là Anh hùng Quân đội.” . Bà còn được Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh tặng Huân chương Quân công hạng ba , Huân Chương Kháng chiến hạng nhất .
Ngày 19 tháng 5 năm 1952, nữ anh hùng quê Thái Bình được Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hoà tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 22 tuổi và trở thành nữ anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam vào năm 1953 .
Sau đó bà gặp được tình yêu của đời mình – ông Vũ Anh Tài đang chiến đấu tại sư đoàn 320 và quyết định bước tới hôn nhân vào năm 1956. Khoảng 1 năm sau bà sinh được cô con con gái đầu lòng và cũng là duy nhất .Sau kháng chiến chống Pháp , bà công tác tại Tổng cục Chính trị , Quân khu Thủ đô ( nay là Bộ Tư lệnh Thủ đô Hà Nội ) , được phong quân hàm Trung tá năm 1984 . Năm 2016 , bà mất hưởng thọ 87 tuổi.
Bà Nguyễn Thị Chiên mỗi lần kể lại một thời ấy , ánh mắt bà vẫn dấy lên những nỗi niềm khó tả . Những câu chuyện ấy như đưa bà trở về những tháng ngày gian khó , đau đớn khôn nguôi trong chiến tranh . Trái tim bà lại phập phồng sự căm thù quân địch và nỗi xót thương cho nhân dân. Những người đồng đội cùng bà kề vai sát cánh đã từng khổ cực biết bao nhiêu để nuôi sống bản thân và có sức chiến đấu vì Tổ Quốc . Bà còn kể lại những trận đánh đập , tra tấn dã man của địch nhiều năm trước vẫn để lại di chứng nặng nề sau này,...Bông hồng thép của Quân đội nhân dân Việt Nam từng có một tuổi thơ không trọn vẹn , chìm trong vết thương của chiến tranh mang lại .Từng có một người phụ nữ có lòng căm giặc , một trái tim đầy trunng kiên , yêu dân , thương dân mang lý tưởng của Đảng mà xông pha chiến trường , hy sinh thân mình vì đất nước.Sự kiên cường , bất khuất với tinh thần “ Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh “ khi đứng trước “ lũ dã thú “ suốt hơn 3 tháng trời để rồi chúng quyết định thả bà đi . Dể rồi bà dẫn dắt đồng đội từng bước chiến thắng bao trận trước quân thù , đóng góp quan trọng vào chiến thắng của toàn dân tộc Việt Nam . Nữ anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân kiên cường ấy là minh chứng cho ý chí mạnh mẽ vượt lên mất mát, tro tàn và còn là sự mưu trí , dũng cảm của những người phụ nữ Việt Nam – quả cảm –trung hậu – đảm đang trong sự nghiệp giải phóng dân tộc . Câu chuyện thời hoa lửa của anh hùng Nguyễn Thị Chiên đã trở thành giai thoại bất hủ mỗi khi mở chương sử hào hùng của đất nước quật cường Việt Nam.
Ảnh bà Nguyễn Thị Chiên khi về hưu.
Chiến tranh không đáng sợ bằng việc người trẻ quên đi lịch sử của dân tộc và sự thực là lớp trẻ chúng ta vẫn đang giữ hồn , duy trì , phát huy tình yêu nước cùng niềm tự hào dân tộc.Thế hệ trẻ ngày nay vẫn có thể tìm hiểu , chia sẻ cùng những người lính năm ấy để nghe và biết trân trọng nền hoà bình đã đánh đổi bao xương máu cha ông.Người trẻ ngày nay đã được ông bà, bố mẹ dạy phải biết yêu Tổ Quốc , yêu đồng bào , thuộc 5 điều Bác dạy để lên người. Có những dịp lễ tổ chức kỷ niệm những ngày trọng đại của đất nước như dịp : Quốc Khánh , Chiến thắng Điện Biên Phủ , Giải phóng miền Nam ,... được toàn dân đón chờ và tích cực tham gia. Tình yêu nước , lòng tự hào về đất nước đã thấm nhuần vào trong máu tuỷ của mỗi người dân Việt Nam để khi mỗi lần Quốc ca vang lên lời hát lại hiện rõ trong trái tim mang màu cờ đỏ ngôi sao vàng năm cánh ấy .
Truyền thống yêu nước cần được duy trì và quan trọng nhất là trong việc giáo dục từ khi còn nhỏ bởi “...Giáo dục để mỗi trẻ biết một thời đau thương của đất nước, biết thương non sông này đã mấy bận chia đôi , biết ơn hàng triệu người đã hoà vào trong lòng đất để bình yên chúng ta có hôm nay...” ( GS. Nguyễn Văn Minh – Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm Hà Nội ) .Mỗi thế hệ ngày hôm nay cần trau dồi thêm kiến thức đúng đắn qua sách , báo, các cuộc tuyên truyền tìm hiểu về đất nước...Hãy học môn lịch sử như đang quay trở về nguồn cội , về với những năm tháng chiến tranh đã giết chết hàng triệu gia đình , những tiếng khóc đầu đời chưa kịp cất và đánh cắp đi những ước mơ chưa thành,...Hãy trân trọng cuộc sống bình yên ta đang có và ra sức học hành , cống hiến cho đất nước và khi đất nước cần hãy giữ trọn vẹn từng tấc đất ,tất biển. Mỗi trái tim còn được đập , mỗi tiếng cười còn được nở là mỗi lần ông cha đã xây đắp bằng máu thịt . Thế hệ chúng ta và cả những lớp lớp trẻ sau này đang hướng về tương lai rộng mở nhưng sẽ không bao giờ được phép quên đi sự hy sinh của thế hệ đi trước .
Qua đề án “ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tham gia lưu trữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề Câu chuyện thời hoa lửa “ em cũng có cơ hội tìm hiểu những câu chuyện của các ông , các bà , các bác đã từng tham gia chiến tranh . Em biết sẽ có những nỗi đau , nỗi mất mát em không thể tưởng tượng nổi bởi sự đáng sợ của chúng đã hoá ám ảnh trong tâm trí người lính năm ấy . Em luôn trân trọng cuộc sống mình đang hưởng và biết ơn đến hàng triệu người đã vì chúng em được cười nói , ăn học đầy đủ trong hoà bình mà không tiếc đời mình . Em luôn cố gắng trau dồi thêm nhiều nguồn tri thức, đi theo lí tưởng và sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước .
“ Con thấy sắc màu của hoà bình rồi....
...hoà bình đẹp lắm ạ !”



