Bài viết

NỮ ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN

Nguyễn Thị Chiên – Nữ anh hùng "tay không bắt giặc" và cuộc sống lặng lẽ, thanh bình giữa Thủ đô.

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Chi Đoàn Công ty Cổ phần Viettronics Tân Bình (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những trang sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam luôn tỏa sáng với tinh thần bất khuất, kiên trung. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Chiên chính là đại diện tiêu biểu cho truyền thống ấy. Sinh năm 1930 tại mảnh đất Kiến Xương, Thái Bình, bà là nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội ta, người con gái đã làm rạng danh quê hương năm tấn trong những ngày kháng chiến chống Pháp.

Tên tuổi của bà gắn liền với chiến công huyền thoại "tay không bắt giặc". Mới mười mấy tuổi đầu, bà đã mưu trí, dũng cảm tước vũ khí của những tên lính Tây to lớn, dẫn đầu đội du kích địa phương bám đất, bám làng chiến đấu. Những hành động gan dạ, xuất quỷ nhập thần của cô du kích nhỏ nhắn đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù và là nguồn động viên to lớn cho phong trào chiến tranh du kích trên khắp Đồng bằng Bắc Bộ.

Rời khỏi cuộc chiến khốc liệt, bà chuyển công tác về Thủ đô rồi dần lui về hậu phương khi đến tuổi nghỉ hưu. Không lấp lánh huân chương trên ngực áo mỗi ngày, nữ anh hùng năm xưa chọn cho mình một cuộc sống bình lặng, giản dị trong một con ngõ nhỏ ở Hà Nội. Bà quay lại với vai trò của một người vợ hiền, người mẹ đảm đang, cần mẫn chăm lo cho gia đình và vun vén tổ ấm nhỏ bằng tình yêu thương vô bờ bến.

Với những người hàng xóm hay những bạn trẻ có dịp đến thăm, bà luôn đón tiếp bằng nụ cười đôn hậu và ấm áp. Khi nhắc về những chiến công "vang bóng một thời", bà gạt đi và nói rằng đó là công sức của tập thể du kích, của những người mẹ, người chị đã chở che, hy sinh thân mình bảo vệ cán bộ. Bà luôn tự coi mình chỉ là một người lính may mắn sống sót trở về, nhường lại mọi vinh quang cho những đồng đội đã ngã xuống.

Cuộc đời bình dị mà vĩ đại của bà Nguyễn Thị Chiên là một minh chứng cho thấy: lòng yêu nước không phải lúc nào cũng là những hô hào to tát. Lòng yêu nước ấy có khi gầm vang nơi trận mạc, nhưng cũng có lúc thật lặng lẽ, khiêm nhường trong nếp sống giản dị đời thường, để lại một di sản tinh thần quý giá cho các thế hệ mai sau noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn