Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ ANH HÙNG TƯ ÁNH – NGƯỜI CON GÁI NHỎ BÉ GIỮA NHỮNG TRẬN PHÁO

Người ta thường hình dung người lính trong chiến tranh phải là những người có sức vóc lớn, có thể mang vác nặng và chịu đựng những ngày dài hành quân giữa bom đạn. Nhưng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một cô gái nhỏ bé đã cùng đồng đội trực tiếp chiến đấu trên nhiều trận địa pháo ở miền Tây Nam Bộ. Đó là Nguyễn Ngọc Ánh, người được đồng đội gọi bằng cái tên thân mật Tư Ánh.

An Giang18/08/2026Xã Long Thạnh (Đoàn xã Long Thạnh)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Ngọc Ánh cao chỉ khoảng 1,5m, nặng 42kg. Chính bà từng kể rằng, dù vóc người nhỏ bé, bà vẫn rất hăng hái vác pháo, đánh trận như những người lính nam. Trong tiểu đội có chị Hai, chị Ba nên mọi người gọi bà là “chú Tư”, lâu dần thành cái tên Tư Ánh.

Những năm tháng chiến tranh đưa người con gái ấy vào một công việc mà ngay cả với nam giới cũng không hề nhẹ nhàng: chiến đấu trong lực lượng pháo binh.

Từ tháng 2/1968 đến tháng 10/1971, Tư Ánh cùng đơn vị trực tiếp tham gia hơn 40 trận đánh, góp phần tiêu diệt hàng trăm quân địch. Những trận chiến ấy diễn ra trong điều kiện hết sức khắc nghiệt. Mỗi lần pháo khai hỏa là một lần trận địa có thể bị phát hiện và trở thành mục tiêu phản kích.

Nhưng Tư Ánh và những người đồng đội vẫn bám trận địa.

Trong chiến tranh, pháo binh không chỉ cần sức khỏe mà còn cần sự chính xác, bình tĩnh và khả năng chịu đựng. Những người lính phải đưa pháo vào vị trí, tính toán phần tử bắn, xác định mục tiêu rồi nhanh chóng rời khỏi trận địa hoặc chuẩn bị đối phó với hỏa lực của đối phương.

Có những lúc, ranh giới giữa một trận đánh thành công và sự hy sinh chỉ là vài phút.

Tư Ánh đã trải qua những phút giây như thế nhiều lần.

Sự dũng cảm và những thành tích trong chiến đấu giúp bà nhiều lần được khen thưởng. Tiểu đội nữ pháo binh của bà từng được cô Nguyễn Thị Định, Phó Tư lệnh Quân giải phóng miền Nam, gửi tặng bằng khen; cá nhân Tư Ánh cũng được Tỉnh đội khen thưởng.

Tháng 9/1969, Tư Ánh được bổ nhiệm làm Trung đội trưởng Trung đội pháo binh.

Từ một cô gái nhỏ bé, bà trở thành người chỉ huy trực tiếp những người lính pháo binh trong chiến đấu.

Nhưng câu chuyện về Tư Ánh được nhắc đến nhiều hơn khi nói về một trận đánh tại Giồng Riềng.

Tháng 7/1970, đơn vị pháo binh nhận nhiệm vụ sử dụng 40 quả pháo kiềm chế Chi khu Giồng Riềng, tạo điều kiện cho Tiểu đoàn 207 tiến công đồn Đập Đất.

Lúc này Tư Ánh đang được đơn vị cho phép nghỉ dưỡng bệnh.

Đáng lẽ bà có thể ở lại phía sau.

Nhưng trận đánh sắp diễn ra khiến bà không yên tâm.

Trận địa pháo mà đơn vị tiếp quản từ Pháo 2311 của Quân khu đã bị lộ. Nhiệm vụ lại yêu cầu phải bắn một lượng đạn pháo tương đối lớn để kiềm chế đối phương.

Tư Ánh quyết định xin được trở lại cùng đơn vị.

Đó là một quyết định thể hiện rõ tính cách của người nữ trung đội trưởng: khi đồng đội bước vào một trận đánh khó khăn, bà không muốn đứng ngoài.

Trận đánh Giồng Riềng diễn ra trong điều kiện nguy hiểm. Những khẩu pháo liên tục hướng về mục tiêu, trong khi trận địa của ta cũng đứng trước nguy cơ bị đối phương phát hiện và phản kích.

Với Tư Ánh, đó không chỉ là một nhiệm vụ của đơn vị.

Đó còn là trách nhiệm của người chỉ huy đối với những người lính đang ở bên mình.

Những năm tháng chiến đấu của bà cứ nối tiếp như vậy.

Từ trận địa này sang trận địa khác.

Từ những lần hành quân trong đêm đến những giờ phút pháo binh khai hỏa.

Có những người đồng đội cùng chiến đấu rồi hy sinh.

Có những người bị thương.

Có những người trở về.

Còn Tư Ánh tiếp tục ở lại với đơn vị cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Sau ngày đất nước thống nhất, người nữ chiến sĩ năm xưa trở về với cuộc sống đời thường.

Những khẩu pháo từng gắn với tuổi trẻ của bà dần trở thành ký ức.

Nhưng những trận đánh, những người đồng đội và những năm tháng chiến tranh vẫn còn đó.

Đặc biệt, với Tư Ánh, ký ức về những người đã cùng mình đi qua những trận đánh là điều không thể dễ dàng quên được.

Năm 2014, những đóng góp đặc biệt xuất sắc của bà trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhìn lại cuộc đời chiến đấu của Tư Ánh, điều khiến người ta nhớ không chỉ là những con số về số trận đánh hay những phần thưởng được trao.

Đó còn là hình ảnh một người phụ nữ chỉ cao 1,5m, nặng 42kg nhưng đã cùng đồng đội mang pháo ra trận.

Một người phụ nữ được cho nghỉ dưỡng bệnh nhưng khi đơn vị bước vào trận đánh quan trọng lại xin trở lại.

Một người trung đội trưởng đã cùng đồng đội đi qua những năm tháng mà mỗi lần pháo khai hỏa đều có thể kéo theo một cuộc phản kích dữ dội.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những trận địa năm xưa nhiều nơi đã thay đổi.

Nhưng ở vùng đất Giồng Riềng, nơi từng vang lên tiếng pháo trong những năm tháng khốc liệt ấy, câu chuyện về nữ chiến sĩ Tư Ánh vẫn là một phần của lịch sử.

Một người con gái nhỏ bé.

Một người lính pháo binh.

Một nữ trung đội trưởng.

Và sau tất cả, là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh – Tư Ánh, người đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho những trận chiến mà bà biết trước rằng có thể không có ngày trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn