Nữ Anh hùng Út Tịch (Nguyễn Thị Út): Huyền thoại "Còn cái lai quần cũng đánh" (1931 - 1968)
Trong lịch sử chiến tranh du kích miền Nam, chị Út Tịch (tên thật là Nguyễn Thị Út, quê ở Cầu Kè, Trà Vinh) là một biểu tượng rực rỡ và chân thực bậc nhất về hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ: chất phác, kiên cường, yêu chồng thương con hết mực nhưng lại vô cùng quả cảm trước quân thù. Cuộc đời chị đã trở thành nguyên mẫu vĩ đại cho kiệt tác văn học Người mẹ cầm súng của nhà văn Nguyễn Thi.
Sinh ra trong cảnh nghèo khó, phải đi ở đợ từ nhỏ và chịu cảnh đòn roi tàn nhẫn của địa chủ, chị Út sớm mang trong mình ý chí phản kháng mãnh liệt. Khi cách mạng về làng, chị hăng hái tham gia du kích. Dáng người nhỏ nhắn nhưng chị mưu trí, dũng cảm vô song, nhiều lần giả làm phụ nữ đi chợ để tiếp cận, gài mìn, tung lựu đạn tiêu diệt lính Pháp và sau này là lính Mỹ - ngụy. Điều kỳ diệu ở chị Út Tịch là chị vừa sinh nở, nuôi nấng tới 6 người con, vừa trực tiếp cầm súng chỉ huy đội du kích xã đánh giặc.
Câu nói nổi tiếng nhất của chị, một câu nói rặt chất Nam Bộ nhưng chứa đựng một khí phách ngang tàng, bất khuất của cả một dân tộc chính là: "Nó đánh mình thì mình đánh nó, đánh đến còn cái lai quần cũng đánh!" (lai quần: gấu quần). Tinh thần chiến đấu không khoan nhượng ấy đã làm khiếp đảm bọn địch đóng tại vùng Cầu Kè. Chị đã tham gia và chỉ huy hàng chục trận đánh, tiêu diệt hàng trăm tên địch. Đau xót thay, ngày 27 tháng 11 năm 1968, trong một đợt ném bom rải thảm bằng B-52 của không quân Mỹ xuống vùng căn cứ ở Tân Châu (Châu Đốc), chị Út Tịch cùng cô con gái thứ ba đã anh dũng hy sinh. Dẫu ngã xuống ở tuổi 37, hình tượng "Người mẹ cầm súng" Út Tịch đã vĩnh viễn hóa thành bất tử. Anh hùng Út Tịch (Nguyễn Thị Út): Huyền thoại "Còn cái lai quần cũng đánh" (1931 - 1968)
Trong lịch sử chiến tranh du kích miền Nam, chị Út Tịch (tên thật là Nguyễn Thị Út, quê ở Cầu Kè, Trà Vinh) là một biểu tượng rực rỡ và chân thực bậc nhất về hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ: chất phác, kiên cường, yêu chồng thương con hết mực nhưng lại vô cùng quả cảm trước quân thù. Cuộc đời chị đã trở thành nguyên mẫu vĩ đại cho kiệt tác văn học Người mẹ cầm súng của nhà văn Nguyễn Thi.
Sinh ra trong cảnh nghèo khó, phải đi ở đợ từ nhỏ và chịu cảnh đòn roi tàn nhẫn của địa chủ, chị Út sớm mang trong mình ý chí phản kháng mãnh liệt. Khi cách mạng về làng, chị hăng hái tham gia du kích. Dáng người nhỏ nhắn nhưng chị mưu trí, dũng cảm vô song, nhiều lần giả làm phụ nữ đi chợ để tiếp cận, gài mìn, tung lựu đạn tiêu diệt lính Pháp và sau này là lính Mỹ - ngụy. Điều kỳ diệu ở chị Út Tịch là chị vừa sinh nở, nuôi nấng tới 6 người con, vừa trực tiếp cầm súng chỉ huy đội du kích xã đánh giặc.
Câu nói nổi tiếng nhất của chị, một câu nói rặt chất Nam Bộ nhưng chứa đựng một khí phách ngang tàng, bất khuất của cả một dân tộc chính là: "Nó đánh mình thì mình đánh nó, đánh đến còn cái lai quần cũng đánh!" (lai quần: gấu quần). Tinh thần chiến đấu không khoan nhượng ấy đã làm khiếp đảm bọn địch đóng tại vùng Cầu Kè. Chị đã tham gia và chỉ huy hàng chục trận đánh, tiêu diệt hàng trăm tên địch. Đau xót thay, ngày 27 tháng 11 năm 1968, trong một đợt ném bom rải thảm bằng B-52 của không quân Mỹ xuống vùng căn cứ ở Tân Châu (Châu Đốc), chị Út Tịch cùng cô con gái thứ ba đã anh dũng hy sinh. Dẫu ngã xuống ở tuổi 37, hình tượng "Người mẹ cầm súng" Út Tịch đã vĩnh viễn hóa thành bất tử.



