Nữ anh hùng và lá cờ trên đỉnh tháp pháo xe tăng 390
Đoàn Mai Lan
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam là nơi diễn ra sự diệt chủng và giao tranh vô cùng khốc liệt. Năm 1968, khi mới 14 tuổi, cô gái trẻ Lê Thị Thoa đã gia nhập Biệt động thị xã Hội An. Nhờ sự thông minh, nhanh nhẹn và thông thuộc địa hình, cô được giao nhiệm vụ trinh sát, vận chuyển vũ khí và dẫn đường cho các đơn vị chủ lực tiến công vào nội đô Đà Nẵng và Hội An.
Sự kiện ghi dấu ấn đậm nét nhất trong cuộc đời hoạt động của bà diễn ra vào Chiến dịch Xuân 1975. Sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, trong không khí cuồn cuộn của Chiến dịch Giải phóng Đà Nẵng, lực lượng Quân giải phóng phối hợp cùng Biệt động địa phương tiến đánh Tòa thị chính Đà Nẵng — căn cứ đầu não của chính quyền Sài Gòn tại Quân khu 1.
Lúc đó, cô liên lạc viên Lê Thị Thoa (21 tuổi) được giao nhiệm vụ dẫn đường cho chiếc xe tăng mang số hiệu 390 của Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Xe tăng 203 tiến vào chiếm giữ Tòa thị chính.
Giữa làn đạn pháo dày đặc, cô gái nhỏ nhắn mang băng đỏ trên tay áo đã dũng cảm dẫn đòn quân tiên phong. Khi xe tăng 390 húc văng cổng Tòa thị chính Đà Nẵng, Lê Thị Thoa đã cùng các chiến sĩ nhảy xuống xe, chạy xông lên tầng cao nhất của tòa nhà và tận tay hạ lá cờ của đối phương xuống, kéo lá cờ Mặt phóng Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam lên đỉnh cột cờ.
Khoảnh khắc lá cờ tung bay trên đỉnh Tòa thị chính sáng ngày 29/3/1975 đã đánh dấu mốc lịch sử: Thành phố Đà Nẵng hoàn toàn được giải phóng.
Đáng chú ý, chỉ đúng một tháng sau đó, chính chiếc xe tăng 390 lịch sử mà bà Thoa dẫn đường tại Đà Nẵng đã tiếp tục húc văng cổng Dinh Độc Lập vào trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, mở ra giờ phút toàn thắng của dân tộc.
Sau ngày hòa bình, bà Lê Thị Thoa trở về đời thường với cuộc sống khiêm nhường tại quê nhà, tiếp tục tham gia công tác xã hội và giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ biệt động năm xưa.



