Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU

NỮ ANH HÙNG VÕ THI SÁU

An Giang06/04/2026Nguyễn Thị Mỹ Linh (Chi đoàn Trung tâm GDNN-GDTX Cụm Gò Quao (cơ sở 1), xã Vĩnh Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

‘’ Thời Hoa Lửa’’ là cách người ta gọi trong những năm tháng khi đất nước chiến tranh gian khổ chìm trong những bom đạn khói lửa, đã biết bao nhiêu anh hùng chiến sĩ đứng lên đấu tranh vì Tổ Quốc. Trong thời kỳ ấy cô Võ Thị Sáu cũng là một trong vị nữ anh hùng trẻ tuổi tiêu biểu xung phong đi đấu tranh với lòng yêu nước và ý chí kiên cường.Võ Thị Sáu tên thật là Nguyễn Thị Sáu, sinh năm (1933-1952),quê quán hiện nay ở xã Phước Long, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa -Vũng Tàu. Võ Thị Sáu là con út trong một gia đình nghèo nhưng từ nhỏ cô đã mang trong mình một khí chất đặc biệt dũng cảm, thẳng thắn, giàu lòng yêu nước và nhận thức được tình hình đất nước, năm 1947 khi cô mới 14 tuổi, cô theo anh trai gia nhập vào Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, và sau đó trở thành một liên lạc viên dũng cảm tiếp tế cho lực lượng kháng chiến.

Vào thời điểm ấy thực dân Pháp đang đàn áp phong trào cách mạng cực kì khốc liệt, nhưng cô bé Sáu với mái tóc ngang vai và thân hình nhỏ nhắn lại là người dũng cảm và gan dạ nhất của đội Công An Xung Phong, chị từng tiêu diệt hai tên ác ôn bằng lựu đạn làm bị thương rất nhiều lính của Pháp để cứu đồng đội của mình thoát sự truy lùng của giặc Pháp. Tháng 7 năm 1948, Pháp đã tổ chức một cuộc thi mít tinh rầm rộ kỷ niệm Quốc Khánh ở chợ Đất Đỏ, Đội Công An đã được giao nhiệm vụ phá cuộc mít tinh đó với cơ hội sống là không, nhưng với tinh thần dũng cảm, mạnh mẽ, và quyết liệt của Võ Thị Sáu, cô vẫn tiếp tục xung phong đi phá. Nửa đêm chị nhận được lựu đạn và giấu vào góc chợ dưới chân khán đài, đến sáng hôm sau thực dân Pháp đưa người dân vào sân. Khi xe của tỉnh trưởng tới trong tiếng nhạc và hò reo của bọn quân Pháp, ngay lúc đó cô đã ném lựu đạn và hô to ‘’ Việt Minh Tấn Công!’’ tiếng nổ vang lên, cuộc mít tinh tan rã quân địch hoảng sợ, trong lúc hổn loạn cô đã rút lui an toàn. Sau lần tấn công cuộc mít tinh, thì cô đã nhận nhiệm vụ vào tháng 11 năm 1948 cô ném lựu đạn vào tên cai tổng Tòng ( tên tay sai đắc lực của Pháp ) làm cho tên này bị thương nặng nhưng không chết.

Tháng 2 năm 1950, trong một lần nhận nhiệm vụ tiêu diệt hai chị điểm viên của Pháp là cả Suốt và Đay, thì không may cô đã bị bắt giữ. Hơn một tháng bị giam ở nhà tù Đất Đỏ, cho dù chị có bị tra tấn dã man, thì vẫn không hề khai báo nửa lời, khi lính Pháp hỏi ‘’ Ai chỉ huy mày’’ nhưng cô vẫn bình thản đáp lại ‘’ Không ai cả. Tôi tự làm vì tôi ghét bọn phản quốc’’. Sau đó bọ thực dân đã chuyển cô về khám Chí Hoà.

Tại đây, cô vẫn tiếp tục làm liên lạc viên và cùng các chị em đấu tranh trong tù. Phiên toà đại hình mở ra, trước mặt toàn là những tên tay sai và quan toà Pháp máu lạnh, nhưng đối với một cô bé Sáu lúc đó chỉ mới 17 tuổi cho dù cô có bị bọn thực dân tra tấn dữ dội mà cô vẫn hiên ngang đứng thẳng, nhìn thẳng vào mặc kẻ thù và nói:’’ Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội’’

Năm 1952 vừa 19 tuổi, thì cô bị chính quyền thực dân Pháp đày ra Côn Đảo đây là nơi được coi là địa ngục trần gian, để hành án tử hình, nhưng cô không hề sợ hãi vẫn giữ khí quyết của một người chiến sĩ anh dũng.

Rạng sáng ngày 23/1/1952 trước giờ tử hình cô bị đưa đến văn phòng làm lễ rửa tội nhưng cô đã từ chối nói ‘’ Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp tử hình tôi đây mới có tội’’. Đối mặt với cái chết điều làm cô gái Đất Đỏ ân hận nhất chính là chưa diệt hết bọn thực dân và lũ tay sai cướp nước, ra tới pháp trường cô kiên quyết không quỳ và nói ‘’ Không cần bịt mắt tôi, Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của người!’’ trước giây phút hi sinh cô cất giọng hát Tiến quân ca, khi lính nạp đạn, cô ngừng hát và hô to câu cuối cùng’’ Đả đảo bọn thực dân Pháp. Việt Nam độc lập muôn năm. Hồ Chủ Tịch muôn năm!’’ vừa nói xong tiếng súng nổ vang cô ngã xuống. Tại pháp trường Côn Đảo hôm ấy một đoá hoa đỏ rực rỡ đã nở từ đất, từ máu của người con gái Đất Đỏ.

Câu chuyện cô Võ Thị Sáu về ‘’ Thời Hoa Lửa ‘’ không chỉ là những trang sách sử hào hùng mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và sự dũng cảm hy sinh cao cả của dân tộc Việt Nam. Hình ảnh cô gái trẻ tuổi ở Đất Đỏ hiên ngang bước ra pháp trường không sợ hãi trước bọn thực dân Pháp. Thế hệ chúng ta ngày nay, được sống trong hoà bình, độc lập, tự do luôn luôn ghi nhớ những người chiến sĩ anh hùng đã đứng lên dùng thân mình cống hiến cho Tổ Quốc trong ‘’ Thời Hoa Lửa’’. Cô Võ Thị Sáu sẽ mãi mãi là một đoá hoa đỏ rực rỡ nhất được nở từ đất, từ máu của người con gái Đất Đỏ, là ngọn lửa hào hùng không bao giờ tắt đi trong trái tim dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn