NỮ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU – NGỌN LỬA TUỔI TRẺ BẤT DIỆT
BÀI DỰ THI : NỮ ANH HÙNG VÕ THỊ SÁU – NGỌN LỬA TUỔI TRẺ BẤT DIỆT
HỌ TÊN: PHẠM THỊ HOÀI ANH – ĐHDD 19E
MSV: 2300909
TRƯỜNG ĐẠI HỌC ĐIỀU DƯỠNG NAM ĐỊNH
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng để lại dấu ấn bất tử. Những năm tháng chiến tranh – thời hoa lửa của đất nước – đã hun đúc nên biết bao tấm gương anh dũng, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do. Nhắc đến những người con ưu tú ấy, em không thể không xúc động khi tìm hiểu về Võ Thị Sáu – người nữ anh hùng trẻ tuổi đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại vùng đất Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của chị không có những tháng ngày êm đềm như bao đứa trẻ khác, mà lớn lên giữa cảnh quê hương bị bom đạn và sự đàn áp của thực dân. Những hình ảnh đau thương ấy đã sớm thắp lên trong lòng cô gái nhỏ một tình yêu quê hương mãnh liệt và ý chí đứng lên đấu tranh. Khi còn rất trẻ, chị đã tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương, làm liên lạc, tiếp tế lương thực và hỗ trợ lực lượng kháng chiến. Càng trưởng thành, Võ Thị Sáu càng thể hiện sự gan dạ và lòng dũng cảm phi thường. Không chỉ làm nhiệm vụ hậu cần, chị còn trực tiếp tham gia chiến đấu, ném lựu đạn tiêu diệt địch và phá vỡ các cuộc càn quét, góp phần bảo vệ cơ sở cách mạng. Hình ảnh một thiếu nữ nhỏ bé nhưng dũng cảm đối đầu với quân thù đã trở thành niềm tự hào của nhân dân địa phương. Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu không may bị địch bắt. Những ngày sau đó là chuỗi tra tấn tàn khốc nhằm buộc chị khai ra tổ chức cách mạng. Thế nhưng, dù phải chịu đựng đau đớn về thể xác, chị vẫn kiên cường giữ trọn khí tiết, một mực không khai báo. Sự im lặng ấy không phải là sợ hãi, mà là sự lựa chọn dũng cảm của một người con quyết giữ bí mật cho đồng đội và cho cách mạng. Sau khi bị kết án tử hình, chị bị đưa ra nhà tù Côn Đảo – nơi được xem là địa ngục trần gian của chế độ thực dân. Nhưng ngay cả trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, Võ Thị Sáu vẫn giữ tinh thần bình thản và lạc quan. Người ta kể rằng trước giờ hành quyết, chị vẫn ung dung, không run sợ, từ chối bị bịt mắt và hiên ngang bước ra pháp trường. Trong khoảnh khắc đối diện cái chết, chị vẫn cất cao tiếng hát, như muốn gửi lại niềm tin và khát vọng tự do cho đất nước. Hình ảnh ấy đã khiến không chỉ đồng bào mà cả những người chứng kiến cũng phải lặng người xúc động. Võ Thị Sáu đã hy sinh khi mới mười chín tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi bao ước mơ còn dang dở. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên một tượng đài bất tử trong lòng dân tộc. Chị trở thành biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam anh hùng, của tuổi trẻ sống có lý tưởng, dám dấn thân và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc. Tên chị được đặt cho nhiều con đường, trường học, và khu tưởng niệm; câu chuyện về chị vẫn được kể lại trong sách, trong bài học lịch sử, và trong ký ức của nhiều thế hệ.
Ngày nay, khi sống trong hòa bình, em càng thấy thấm thía rằng: cuộc sống bình yên hiện tại không phải tự nhiên mà có. Đó là kết quả của biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường. Tấm gương của Võ Thị Sáu nhắc nhở thế hệ trẻ nói chung, cách riêng mỗi người sinh viên trường Đại học Điều dưỡng Nam Định chúng em phải biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm, bày tỏ lòng biết ơn đối với thế hệ cha ông đi trước. Yêu nước hôm nay có lẽ không còn cầm súng để ra trận nữa, mà nhiệm vụ của mỗi sinh viên chúng em giờ đây là cố gắng trau dồi kiến thức ngay từ trên giảng đường, rèn luyện ý thức cho mình bằng những phẩm chất tốt đẹp, biết phát huy truyền thống quý báu ngàn đời của dân tộc Việt Nam, cố gắng vươn lên đương đầu với thử thách trong cuộc sống, dám xông pha với những khó khăn. Chúng em ý thức được rằng khi chúng em làm những điều đó là chúng em đang góp phần dựng xây đất nước thêm tươi đẹp hơn. Bởi Bác Hồ đã từng nói
“ Các vua Hùng đã có công dựng nước
Bác cháu ta cùng nhau giữ lấy nước”
Tìm hiểu về cuộc đời Võ Thị Sáu, em nhận ra rằng lịch sử không hề xa vời. Lịch sử hiện lên qua những con người bằng xương bằng thịt, qua những câu chuyện giản dị mà thiêng liêng. Ngọn lửa tuổi trẻ của chị tuy đã dừng lại nơi pháp trường năm ấy, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn cháy mãi trong lòng dân tộc, truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay và mai sau.



