NỮ ANH HÙNG VŨ MINH NGHĨA VÀ TRẬN ĐÁNH DINH ĐỘC LẬP HUYỀN THOẠI
NỮ ANH HÙNG VŨ MINH NGHĨA VÀ TRẬN ĐÁNH DINH ĐỘC LẬP HUYỀN THOẠI
Trong thế giới huyền thoại của Lực lượng Biệt động Sài Gòn - Gia Định, có những đóa hồng mang gai thép đã hiến dâng cả thanh xuân để đổi lấy độc lập cho non sông. Giữa những "thiên thần" giấu mặt, gieo rắc nỗi kinh hoàng ngay trong lòng cơ quan đầu não của Mỹ - ngụy, bà Vũ Minh Nghĩa (bí danh Chính Nghĩa) nổi lên như một biểu tượng duy nhất của phái nữ đã trực tiếp ôm súng, xông pha trong trận tấn công vào Dinh Độc Lập mùa Xuân Mậu Thân 1968. Cuộc đời của người con gái "Đất thép thành đồng" Củ Chi là một chuỗi những kỳ tích về lòng quả cảm, sự mưu trí và một khí tiết kiên trung, bất khuất trước ngục tù cùm kẹp của kẻ thù.Bà Vũ Minh Nghĩa sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo có 8 anh chị em tại mảnh đất giàu truyền thống cách mạng xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, TP.HCM. Mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi, một mình người mẹ tần tảo sớm hôm nuôi nấng đàn con, nhưng nhà bà vẫn luôn là cơ sở nuôi giấu, tiếp tế lương thực cho bộ đội. Được nuôi dưỡng trong bầu không khí quật khởi, ngay từ thủa ấu thơ, cô bé Chính Nghĩa đã bộc lộ tư chất thông minh, lanh lợi khác người. Câu chuyện về một cô bé mới 7 tuổi đầu đã cong lưng đạp chiếc xe chở vác mía lớn được chặt gọn gàng, mang đến phát cho các mẹ, các dì đi biểu tình vừa để làm vũ khí, vừa để giải khát chống giặc đã trở thành một kỷ niệm sâu đậm được người dân Củ Chi truyền tụng mãi.Năm 1960, khi chỉ mới 12 tuổi, Vũ Minh Nghĩa chính thức bước vào con đường hoạt động cách mạng với nhiệm vụ làm giao liên cho cán bộ nằm vùng tại xã. Trong những năm tháng giặc Mỹ thực hiện các chiến dịch càn quét, đốt phá (ngôi nhà lá của gia đình bà bị giặc thiêu rụi tới 5 lần), chứng kiến tội ác dã man của kẻ thù, ngọn lửa căm thù trong lòng người con gái trẻ ngày càng rực cháy. Đặc biệt, sự kiện người chiến sĩ biệt động Nguyễn Văn Trỗi hiên ngang ra pháp trường vào năm 1964 đã trở thành đốm lửa châm ngòi cho khát vọng tòng quân giết giặc của bà. Nhờ sự gan dạ, dũng cảm vượt qua những vòng kiểm tra khắt khe, ngày 15/4/1965, ở tuổi 18 đôi mươi đẹp nhất, Vũ Minh Nghĩa chính thức vinh dự trở thành nữ biệt động Sài Gòn thuộc Đội 5 dưới sự chỉ huy của Đội trưởng Nguyễn Thanh Xuân (Bảy Bê).Tại đơn vị mới, với nhiệm vụ làm liên lạc, vận chuyển vũ khí và thư từ mật mật thiết giữa hai vùng nội - ngoại thành, bà đi lại như con thoi trên tuyến đường đầy đồn bốt Sài Gòn - Thủ Đức - Củ Chi. Sự nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện đầy bản lĩnh đã khiến các đồng đội nể phục và trìu mến đặt cho bà biệt danh “chiến sĩ tên lửa”. Cuối năm 1967, sau khi cơ sở cũ bị lộ, một Đội 5 mới được tái lập do đồng chí Tô Hoài Thanh (Ba Thanh) làm chỉ huy trưởng. Đêm giao thừa Tết Mậu Thân 1968, khi nghe người chỉ huy thông báo nhiệm vụ chiến đấu sắp tới, bà chỉ đáp lại một câu ngắn gọn nhưng đanh thép: "Em sẵn sàng!", bởi khát vọng được trực tiếp cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc đã nung nấu trong bà từ rất lâu.Rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, lịch sử đã ghi lại một trong những trang oanh liệt nhất: 15 chiến sĩ biệt động Đội 5 đi trên 3 xe tải nhỏ và 2 xe máy xuất kích đánh thẳng vào Dinh Độc Lập — sào huyệt quyền lực tối cao của chính quyền Sài Gòn. Giữa 14 đấng nam nhi, Chính Nghĩa là bóng hồng duy nhất tham gia trận đánh cảm tử này. Kế hoạch ban đầu là đánh chiếm và giữ trận địa trong 20 đến 30 phút để chờ đại quân chi viện. Tuy nhiên, sau khi tiêu diệt chốt gác ngoài, khối thuốc nổ phá cổng chính gặp trục trặc không phát nổ, khiến toàn đội bị mắc kẹt tại cổng sau của Dinh. Năm chiến sĩ anh dũng hy sinh ngay khi cố trèo qua tường rào dưới làn đạn xối xả của địch.Không thể rút lui, 15 tay súng đối đầu với hàng trăm tên lính ngụy được vũ trang tận răng cùng xe bọc thép vây quanh. Trận chiến không cân sức kéo dài suốt hai đêm một ngày ròng rã. Hơn 40 phút, rồi nhiều giờ trôi qua vẫn không có quân viện, Đội 5 dồn lực quyết tử đến viên đạn cuối cùng. Trận đánh ấy trở thành vết cắt không bao giờ phai trong tâm khảm của Chính Nghĩa, khi bà phải tận mắt chứng kiến những người đồng đội thân thương ngã xuống, và người chỉ huy trưởng Ba Thanh kiên cường đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên vòng tay của bà. Kết thúc trận đánh, 8 chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, những người còn lại đều bị thương nặng và bị giặc bắt giữ, trong đó có bà.Sa vào tay giặc, Vũ Minh Nghĩa phải trải qua những chuỗi ngày đối mặt với các đòn tra tấn dã man, tàn bạo của bộ máy thẩm vấn Mỹ - ngụy. Thế nhưng, thể xác dù bị băm vằn thương tích, ý chí của người con gái đất thép vẫn kiên định như bàn thạch, quyết không khai nửa lời để bảo vệ tổ chức. Địch điên cuồng luân chuyển bà qua khắp các nhà giam khét tiếng từ Tổng nha Cảnh sát, Thủ Đức, Biên Hòa, Chí Hòa và cuối cùng là đày ra "địa ngục trần gian" nhà tù Côn Đảo.Mãi đến năm 1974, sau Hiệp định Paris, bà mới được trao trả tự do. Vừa trở về, trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975, bà lại tiếp tục nhận lệnh tham gia mũi tấn công vào Dinh Độc Lập lần thứ hai, nhưng khi phương án đang triển khai thì nội các Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, niềm vui thống nhất vỡ òa trong nước mắt.Ghi nhận những công lao to lớn và sự hy sinh quên mình của người con gái kiên trung, Nhà nước đã trân trọng trao tặng bà Huân chương Chiến công hạng Ba cùng nhiều phần thưởng cao quý khác. Hình ảnh nữ biệt động duy nhất Vũ Minh Nghĩa hiên ngang nổ súng tại Dinh Độc Lập mãi mãi là một đóa hồng rực lửa, một huyền thoại sống động kết tinh từ ý chí quật cường của phụ nữ miền Nam nói riêng và của cả dân tộc Việt Nam anh hùng trong thế kỷ XX.



