Nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm
Nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm là liệt sĩ anh hùng của dân tộc Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Trong hoàn cảnh thiếu thốn cả về thuốc men và trang thiết bị cùng với đó là những nguy hiểm luôn rình rập, chị vẫn tận tụy chăm sóc thương binh, đồng đội bằng tất cả y đức và lòng nhân ái. Không chỉ là người thầy thuốc quả cảm, chị còn là một tâm hồn giàu lý tưởng, được thể hiện qua những trang nhật ký chân thành, sâu sắc về tình yêu nước, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.
Đặng Thùy Trâm là một trong những nữ bác sĩ tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam thời kháng chiến chống Mỹ, người đã sống trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho lý tưởng độc lập dân tộc và hạnh phúc của nhân dân. Chị sinh ngày 26/11/1942 tại Huế và lớn lên ở Hà Nội trong một gia đình trí thức giàu truyền thống y học với bố là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm. Lớn lên trong môi trường giàu tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm, Đặng Thùy Trâm sớm hình thành lý tưởng sống cao đẹp, vừa giàu lòng nhân ái vừa tha thiết với vận mệnh đất nước. Sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội sớm hơn dự kiến 1 năm, tháng 12 năm 1966, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam, nhận nhiệm vụ tại bệnh xá Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi –một bệnh xá dân sự nhưng chủ yếu điều trị cho các thương bệnh binh.
|
|
Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị và luôn phải di chuyển giữa rừng sâu để tránh sự càn quét của phe địch, Đặng Thùy Trâm vẫn tận tụy cứu chữa thương binh và chăm sóc đồng bào. Chị không chỉ là một bác sĩ giỏi chuyên môn mà còn là người chị, người bạn luôn động viên tinh thần chiến sĩ. Giữa gian khổ, nữ bác sĩ vẫn giữ được tâm hồn nhạy cảm, yêu thương và đầy mơ ước, những suy nghĩ ấy được người con gái ấy ghi lại trong cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”. Trong từng trang nhật ký, người đọc bắt gặp một trái tim nồng nhiệt, tha thiết yêu đời, yêu người và luôn tin tưởng vào ngày mai hòa bình. Chị viết về nỗi nhớ gia đình ở Hà Nội, về tình đồng đội, về những giây phút yếu lòng nhưng rồi lại tự nhắc mình phải mạnh mẽ để xứng đáng với lý tưởng đã chọn.
Ngày 22/6/1970, Bệnh xá Đức Phổ bị lính Mỹ tập kích và chị đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi tại vùng rừng núi Ba Tơ, Quảng Ngãi. Cuộc đời Đặng Thùy Trâm khép lại giữa tuổi thanh xuân rực rỡ, nhưng những trang nhật ký thì vẫn còn đó. Điều đặc biệt là cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại suốt hơn ba mươi năm trước khi trao trả cho gia đình. Năm 2005, khi được xuất bản, tác phẩm đã gây xúc động mạnh mẽ trong xã hội, trở thành hiện tượng văn hóa, được tái bản nhiều lần và dịch ra nhiều thứ tiếng. Những dòng chữ giản dị nhưng chân thành của nữ bác sĩ trẻ đã vượt qua ranh giới thời gian và quốc gia, giúp thế hệ sau hiểu hơn về một thời kỳ lịch sử khốc liệt cũng như vẻ đẹp tâm hồn của người con gái Việt Nam trong chiến tranh.
Với những cống hiến và sự hy sinh cao cả, Đặng Thùy Trâm được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Hình ảnh của chị trở thành biểu tượng của “ngọn lửa tuổi hai mươi” – ngọn lửa của lý tưởng, của sự dũng cảm và lòng nhân ái. Dựa trên hai cuốn nhật ký của chị, đạo diễn Đặng Nhật Minh đã sản xuất bộ phim “Đừng đốt” và giành được nhiều giải thưởng. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của Đặng Thùy Trâm mãi là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm sống có ước mơ, có lý tưởng và biết cống hiến cho cộng đồng cũng như đất nước.





