Bài viết

Nữ biệt động duy nhất tham gia đánh vào Dinh Độc lập

Lào Cai11/05/2026Phường Sa Pa (Phường Sa Pa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm mùng 1, rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, một đội biệt động Sài Gòn gồm 15 người nhận nhiệm vụ tấn công Dinh Độc Lập (Hội trường Thống Nhất ngày nay); trong đó, bà Vũ Minh Nghĩa (bí danh Chính Nghĩa) là người phụ nữ duy nhất tham gia trận đánh lịch sử này.

Bà Minh Nghĩa sinh ra và lớn lên ở Củ Chi (Thành phố Hồ Chí Minh). Bà cho biết, do tận mắt chứng kiến cảnh tàn phá của chiến tranh trên quê hương mình nên bà có suy nghĩ chỉ có làm cách mạng, đi theo Đảng mới giải phóng được cho gia đình, quê hương, dân tộc. Suy nghĩ ấy đã thôi thúc bà cũng như nhiều chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi khi ấy tình nguyện cầm súng chiến đấu.

Nhớ về không khí đêm Giao thừa trước trận đánh lịch sử Tết Mậu Thân 1968, bà Minh Nghĩa cho rằng, đó là cái Tết đáng nhớ nhất trong cuộc đời bà. Năm đó, ở vùng giải phóng, các cơ quan, đơn vị chiến đấu tập trung lại đón Tết bên nhau. Sau khi liên hoan, họ ngồi quây quân bên nhau trong đêm Giao thừa và nghe lời chúc Tết của Bác Hồ. Sau đó họ nhận được lệnh đêm mùng 1 Tết, đơn vị sẽ đánh vào Dinh Độc lập. “Tất cả chúng tôi đều đồng lòng nhận lệnh và xác định dù lực lượng địch có lớn hơn gấp trăm ngàn lần nhưng với lòng quyết tâm, nhất định chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi bắt tay nhau, thề với nhau chiến đấu đến viên đạn cuối cùng”, bà Minh Nghĩa chia sẻ.

Công tác chuẩn bị vũ khí của đơn vị chỉ có thời gian từ sáng tới chiều mùng 1 Tết. Lúc đó có hai hầm vũ khí, một ở Hòa Hưng, một ở nhà ông Năm Lai. Đêm mùng 1, rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, đội biệt động Sài Gòn gồm 15 người trên 3 xe tải nhỏ và hai chiếc xe máy xuất phát từ hai hướng tiến thẳng vào Dinh Độc lập. Được lệnh cố giữ trận địa từ 15-30 phút sẽ có quân chi viện, nhưng hơn 30 phút trôi qua, vẫn chưa có quân tiếp viện, tình hình rất “gay” khi lực lượng của ta quá mỏng so với địch. Trong trận đó, đơn vị của bà bị địch bao vây suốt đêm mùng 1 đến sáng mùng 3 Tết. Vì vậy, dù can trường đối mặt với kẻ thù, một nửa quân số của đơn vị đã hy sinh và số còn lại đều bị thương.

Sau trận đánh đó, bà Minh Nghĩa bị bắt. Sáu năm ở tù, chịu đủ đòn tra tấn của địch nhưng bà vẫn không khai bất cứ thông tin gì của tổ chức. Cuối cùng, bà bị đày ra nhà tù Côn Đảo, đến năm 1974, bà được trả tự do.

Ý chí kiên cường và tình yêu quê hương đất nước đã giúp bà vượt qua mọi khó khăn, gian khổ thực hiện tốt mọi nhiệm vụ. Bà Minh Nghĩa xúc động chia sẻ: "Chúng tôi, khi sa vào tay giặc, lòng yêu nước và ý chí căm thù giặc đặt lên trên hết, dù có hy sinh, dù bị bắt cũng phải giữ khí tiết để bảo vệ, bảo tồn cơ sở của mình chứ không thể khai báo. Giữ khí tiết của một người cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Chúng tôi luôn xác định tin tưởng vào ngày giải phóng của mình rất gần, dù bị đàn áp đến đâu cũng quyết tâm vượt qua”.

Những nữ biệt động Sài Gòn kiên trung, gan dạ năm nào luôn tin tưởng vào thế hệ trẻ và hy vọng, lực lượng kế thừa sẽ thực hiện tốt nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn