Cựu chiến binh

NỮ BIỆT ĐỘNG SÀI GÒN NGUYỄN THỊ PHƯƠNG – "BÀN TAY VÀNG" VIẾT MẬT THƯ VÔ HÌNH, GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN GIỮA LÒNG ĐỊCH

Gia Lai03/08/2026Xã Ba Sao (Xã Ba Sao)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử Biệt động Sài Gòn không chỉ được viết bằng những trận đánh táo bạo làm chấn động đối phương, mà còn được tạo nên bởi những con người âm thầm chiến đấu trên mặt trận không tiếng súng. Một trong những gương mặt tiêu biểu ấy là nữ biệt động Nguyễn Thị Phương – người được giao thực hiện nhiệm vụ tối mật viết và bảo vệ những bức mật thư "vô hình", góp phần giữ vững mạch máu thông tin của lực lượng cách mạng ngay giữa sào huyệt của đối phương.

Sinh năm 1952 tại Campuchia, Nguyễn Thị Phương lớn lên trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Bà ngoại của bà là Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Công, người có ba người con hy sinh vì Tổ quốc và một người là thương binh. Chính truyền thống ấy đã nuôi dưỡng ý chí cách mạng của cô gái trẻ từ rất sớm.

Năm 1967, khi mới 15 tuổi, Nguyễn Thị Phương cùng chị gái tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng. Bà được phân công về Quân khu Sài Gòn – Gia Định, ban đầu làm nhiệm vụ vận chuyển vũ khí, đạn dược từ vùng ven vào nội đô để phục vụ cho Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.

Sau chiến dịch, nhận thấy sự thông minh, cẩn trọng và khả năng giữ bí mật của bà, cấp trên điều động Nguyễn Thị Phương về Văn phòng Bộ Tư lệnh Quân khu để đào tạo chuyên sâu về đánh máy, mã hóa và bảo mật thông tin.

Đó cũng là thời điểm bà bắt đầu đảm nhận một trong những nhiệm vụ đặc biệt nhất của lực lượng Biệt động Sài Gòn.

Viết những bức thư… không ai nhìn thấy.

Để bảo đảm các mệnh lệnh tuyệt mật không rơi vào tay đối phương, lực lượng kỹ thuật của ta đã nghiên cứu thành công loại mực hóa học đặc biệt. Khi viết lên giấy, dòng chữ hoàn toàn vô hình, chỉ hiện ra khi sử dụng dung dịch chuyên dụng.

Người trực tiếp thực hiện công việc ấy chính là Nguyễn Thị Phương.

Đêm nào cũng vậy, dưới ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm bí mật, bà phải tập trung tuyệt đối để viết từng dòng mật lệnh bằng thứ mực vô hình ấy. Không được phép sai sót dù chỉ một khoảng cách nhỏ, bởi chỉ cần viết lệch vài milimét cũng có thể khiến toàn bộ nội dung không thể giải mã.

Sau khi hoàn thành, những bức mật thư tiếp tục được ngụy trang bằng nhiều cách hết sức sáng tạo.

Có bức được giấu trong giấy gói hàng.

Có bức được đặt vào ruột ổ bánh mì.

Có bức nằm trong các gói thuốc Bắc, túi gạo hay bao đường.

Nhờ vậy, hàng trăm chỉ thị và kế hoạch tác chiến đã vượt qua mạng lưới kiểm soát dày đặc của đối phương để đến tay các chiến sĩ biệt động trong nội thành.

Không chỉ làm công tác mật mã, Nguyễn Thị Phương còn đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ khác như đánh máy, học mã Morse, y tá, chị nuôi và tham gia vận chuyển vũ khí bằng xuồng hai đáy. Bà là một trong những nữ chiến sĩ đảm nhiệm nhiều công việc nhất của lực lượng Biệt động Sài Gòn.

Năm 1969, bà rơi vào tay đối phương.

Trong một trận càn lớn tại căn cứ của Bộ chỉ huy Biệt động Sài Gòn ở Bến Tre, Nguyễn Thị Phương bị bắt.

Nghi ngờ bà nắm giữ nhiều bí mật quan trọng, đối phương đã liên tục tra khảo, đánh đập và dùng nhiều hình thức tra tấn nhằm buộc bà khai báo.

Nhưng trước mọi cực hình, người nữ chiến sĩ mới 17 tuổi vẫn giữ trọn khí tiết.

Không một lời khai.

Không một bí mật bị tiết lộ.

Không khai thác được thông tin nào, cuối cùng đối phương buộc phải thả bà.

Sau khi được trả tự do, Nguyễn Thị Phương nhanh chóng tìm cách bắt liên lạc lại với tổ chức và tiếp tục hoạt động cho đến những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến.

Điều đặc biệt là trong suốt chiến tranh, hệ thống mật thư vô hình mà bà trực tiếp phụ trách chưa từng bị đối phương phát hiện hay phá vỡ.

Ngày 30/4/1975, Nguyễn Thị Phương theo đoàn quân từ Củ Chi tiến vào Sài Gòn, chứng kiến thời khắc lá cờ cách mạng tung bay trên Dinh Độc Lập – khoảnh khắc khép lại cuộc chiến kéo dài hàng chục năm.

Không trực tiếp nổi tiếng bởi những trận đánh vang dội, nhưng chính những dòng chữ vô hình mà Nguyễn Thị Phương lặng lẽ viết suốt nhiều năm đã góp phần giữ thông suốt mạch máu thông tin của lực lượng cách mạng giữa lòng Sài Gòn.

Tên tuổi của bà mãi là biểu tượng đẹp về trí tuệ, lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng của những nữ chiến sĩ Biệt động Sài Gòn trong cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn