Nữ biệt động với nụ cười chiến thắng"
Câu chuyện về tinh thần bất khuất của một nữ sinh Sài Gòn bước vào con đường cách mạng, dù bị giam cầm qua nhiều "địa ngục trần gian" như Nhà tù Thủ Đức, Chí Hòa, Côn Đảo nhưng vẫn giữ vững khí tiết và niềm tin tất thắng.
Bà Trương Mỹ Hoa tham gia phong trào học sinh sinh viên kháng chiến từ khi còn rất trẻ. Năm 1964, bà bị địch bắt khi đang thực hiện nhiệm vụ bí mật. Suốt 11 năm bị giam cầm qua các nhà tù khét tiếng, bà đã phải chịu đựng những hình phạt tra tấn dã man nhất mà quân thù dùng để khuất phục ý chí của những người cộng sản trẻ tuổi.
Bà nhớ lại những ngày trong "chuồng cọp" Côn Đảo, nơi cái chết luôn cận kề, nhưng bà và các đồng đội vẫn bí mật tổ chức các lớp học văn hóa, học hát và truyền tin cho nhau qua những vách đá lạnh lẽo. Hình ảnh bà cùng các nữ tù binh đấu tranh, tuyệt thực để đòi quyền sống đã trở thành nỗi khiếp sợ cho những cai ngục tàn ác nhất.Năm 1975, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, bà từ Côn Đảo trở về với nụ cười rạng rỡ – nụ cười của một người chiến thắng trở về từ cõi chết. Câu chuyện của bà không chỉ là về sự dũng cảm trong chiến đấu mà còn là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa: "Sống trong tù vẫn hát, vẫn tin vào ngày mai".


