Nữ cảm tử bom mìn và giấc mơ có chiếc xe đẩy
Cựu Thanh niên xung phong Lê Thị Nhị là người từng tình nguyện tham gia đội cảm tử rà phá bom mìn trên tuyến đường 15A trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Trải qua chiến tranh với nhiều thương tích, bà sống một mình khi tuổi đã cao, nhưng vẫn luôn tự hào vì đã được cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.
Có những con người bình dị đã dành trọn tuổi trẻ cho đất nước mà không bao giờ nghĩ đến sự hy sinh của bản thân. Cựu Thanh niên xung phong Lê Thị Nhị, người dân vẫn trìu mến gọi là "o Nhị", là một trong những con người như thế. Cuộc đời bà là minh chứng cảm động cho tinh thần dũng cảm, sự hy sinh và lòng yêu nước của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Ở tuổi 79, đôi chân mang di chứng chiến tranh khiến việc đi lại của bà vô cùng khó khăn. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến những năm tháng trên tuyến lửa, ánh mắt người nữ Thanh niên xung phong năm nào vẫn ánh lên niềm tự hào. Bà từng là nguyên mẫu trong bài thơ nổi tiếng "Gửi em, cô thanh niên xung phong" của nhà thơ Phạm Tiến Duật, một hình ảnh đẹp về người con gái Việt Nam kiên cường giữa mưa bom bão đạn.
Năm 1967, khi mới ngoài đôi mươi, Lê Thị Nhị quyết định lên đường nhập ngũ. Biết mẹ không đồng ý vì lo sợ chiến tranh khốc liệt, bà đã lặng lẽ rời nhà trong đêm để theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đó là một quyết định đầy can đảm của cô gái trẻ, chấp nhận rời xa mái ấm gia đình để bước vào nơi bom rơi đạn nổ.
Được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến đường chiến lược 15A, bà cùng đồng đội mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí, đạn dược vào chiến trường miền Nam. Không dừng lại ở đó, bà còn tình nguyện tham gia đội cảm tử rà phá bom mìn – một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất lúc bấy giờ, nơi cái chết có thể đến bất cứ lúc nào chỉ vì một sơ suất rất nhỏ.
Ký ức khiến bà xúc động nhất chính là lần người mẹ lặn lội đi bộ hàng chục kilômét tìm đến đơn vị sau khi biết con gái tham gia đội cảm tử. Trong căn lán nhỏ nơi chiến trường, người mẹ ôm con gái bật khóc, tha thiết xin con rời khỏi nhiệm vụ nguy hiểm ấy.
Thế nhưng, người nữ Thanh niên xung phong trẻ tuổi khi ấy chỉ nhẹ nhàng ôm mẹ và nói rằng nếu mình hy sinh thì đó cũng là niềm tự hào vì đã được cống hiến cho Tổ quốc. Nghe lời con gái, người mẹ chỉ biết lặng lẽ khóc rồi trở về quê, còn bà tiếp tục ở lại cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ giữa tuyến lửa.
Suốt bốn năm chiến đấu, bà cùng đồng đội nhiều lần đối mặt với bom đạn, với những quả bom nổ chậm và những chuyến rà phá đầy hiểm nguy. Họ hiểu rằng chỉ cần mở được một con đường, phá được một quả bom là hàng đoàn xe chở vũ khí, lương thực sẽ tiếp tục hành trình vào tiền tuyến, góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến.
Năm 1972, bà rời quân ngũ trở về quê hương. Cuộc sống thời bình cũng không dễ dàng hơn. Bà làm công nhân hợp tác xã, rồi buôn bán nhỏ để chăm sóc mẹ già. Không lập gia đình, không có con, người nữ Thanh niên xung phong năm xưa lặng lẽ sống một mình, mang theo những vết thương chiến tranh trên cơ thể và ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.
Ngày nay, tuổi cao, sức khỏe giảm sút khiến việc đi lại của bà ngày càng khó khăn. Điều bà mong mỏi không phải là những điều lớn lao, mà chỉ là có một chiếc xe đẩy để thuận tiện hơn trong sinh hoạt hằng ngày, có thể tự chăm sóc bản thân khi không còn người thân bên cạnh.
Ước mơ giản dị ấy khiến nhiều người không khỏi xúc động. Người từng không ngần ngại đối diện với bom mìn, từng chấp nhận hy sinh vì đất nước, giờ đây chỉ mong có một phương tiện nhỏ để giúp mình đi lại dễ dàng hơn trong những năm tháng cuối đời.
Câu chuyện của cựu Thanh niên xung phong Lê Thị Nhị không chỉ kể về sự dũng cảm của một nữ chiến sĩ trên tuyến lửa năm xưa mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay về những hy sinh thầm lặng của biết bao người đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Đó cũng là lời nhắn gửi về trách nhiệm tri ân, chăm lo đời sống những người có công với cách mạng, để những người đã dành cả cuộc đời cho Tổ quốc luôn cảm nhận được sự quan tâm, biết ơn của cộng đồng và các thế hệ mai sau.



