Nữ chiến sĩ bắt sống lính Mỹ nơi "đất lửa" Khe Sanh
Khe Sanh những năm tháng ấy được ví như "địa ngục trần gian" bởi mật độ bom đạn dày đặc của kẻ thù
Trong những trang sử vàng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hình ảnh những người con gái "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" luôn là một biểu tượng ngời sáng. Câu chuyện của bà Phạm Thị Tâm (sinh năm 1949, quê tại thôn Cẩm Hoàng, xã Vĩnh Quang, nay thuộc xã Tây Đô) chính là một minh chứng sống động cho tinh thần thép của thế hệ nữ chiến sĩ năm xưa. Năm 1971, khi vừa tròn 22 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái, rời xa lũy tre làng thanh bình, bà Tâm tình nguyện lên đường nhập ngũ. Vinh dự đứng trong hàng ngũ binh chủng Bộ binh, người con gái đất Tây Đô đã hiên ngang tiến vào một trong những chiến trường khốc liệt nhất bấy giờ: Tọa độ lửa Khe Sanh, Quảng Trị.
Khe Sanh những năm tháng ấy được ví như "địa ngục trần gian" bởi mật độ bom đạn dày đặc của kẻ thù. Là nữ chiến sĩ bộ binh trực tiếp bám trụ chiến hào, bà Tâm phải trải qua những ngày tháng ăn cơm vắt, uống nước suối, đối mặt với những trận càn quét dồn dập. Thế nhưng, gian khổ không làm chùn bước chân, hiểm nguy càng làm ngời sáng lòng quả cảm.
Kỷ niệm oanh liệt và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bà diễn ra vào một đêm mùa khô nồng nặc mùi thuốc súng. Hôm đó, đơn vị của bà nhận lệnh tổ chức phục kích, đánh chặn một toán lính Mỹ đang cố gắng tháo chạy nhằm co cụm lực lượng tại một cứ điểm gần thung lũng. Giữa màn đêm đậm đặc khói bom, tiếng súng nổ vang rền từ khắp các hướng. Lợi dụng địa hình rừng núi hiểm trở và sự thông thuộc đường đi lối lại, bà Tâm cùng một đồng đội khôn khéo luồn sâu, tiếp cận sát nách toán quân địch.
Trong làn mưa đạn xé gió, khói bụi mù mịt, bà phát hiện một tên lính Mỹ dáng người cao lớn đang điên cuồng bắn trả từ sau một gốc cây đại ngàn bị bom đánh cụt ngọn, họng súng liên thanh của gã quét loạn xạ gây nguy hiểm lớn cho hướng tiến công của quân ta. Không một chút do dự, bằng sự quyết đoán và bản lĩnh của một tay súng bộ binh, bà Tâm nhanh chóng chọn vị trí kê súng, ngắm bắn chuẩn xác và nổ súng ép sập mục tiêu. Phát súng đanh thép của bà đã bắn trọng thương tên lính Mỹ, tước đi khả năng chống trả của gã. Ngay lập tức, bất chấp làn đạn lạc xung quanh, bà Tâm băng lên, áp sát họng súng kiên định vào kẻ thù và ra lệnh đầu hàng. Đối mặt với tinh thần quả cảm rực lửa của nữ chiến sĩ Việt Nam, tên lính Mỹ bị thương gục xuống, run rẩy buông vũ khí. Việc bắn trọng thương và bắt sống tù binh ngay giữa trận địa ác liệt đã góp phần bẻ gãy hoàn toàn ý đồ rút lui của địch, đem lại chiến thắng vẻ vang cho mũi tiến công.
Chiến tranh kết thúc, bà Phạm Thị Tâm trở về quê hương với cơ thể mang đầy thương tích. Là thương binh nặng hạng 1/4 – hạng thương tật cao nhất, mỗi ngày bà đều phải chống chọi với những cơn đau nhức nhối khi vết thương cũ tái phát. Thế nhưng, người con gái Cẩm Hoàng năm xưa chưa bao giờ đầu hàng số phận. Trở về đời thường, bà vẫn vẹn nguyên tinh thần lạc quan, kiên trung của "Bộ đội Cụ Hồ", là tấm gương sáng ngời về nghị lực sống cho con cháu và xóm giềng. Câu chuyện một nữ chiến sĩ bộ binh bắn trọng thương và bắt sống lính Mỹ giữa "mưa bom bão đạn" Khe Sanh mãi là niềm tự hào to lớn, một nét vẽ kiêu hùng trong "Câu chuyện thời hoa lửa", thắp sáng lý tưởng cách mạng cho thế hệ trẻ hôm nay bước tiếp.


