Nữ chiến sĩ biệt động 2 lần tham gia trận đánh Dinh Độc Lập
51 năm trôi qua kể từ ngày thống nhất đất nước, với nữ chiến sĩ Biệt động Quân khu Sài Gòn - Gia Định năm xưa Vũ Minh Nghĩa (bí danh Chính Nghĩa), hôm nay vẫn nguyên vẹn hồi ức về những ngày tháng lịch sử ấy. Bà là nữ chiến sĩ duy nhất trong 15 chiến sĩ Biệt động Sài Gòn làm nên trận đánh gây tiếng vang vào Dinh Độc Lập trong Chiến dịch Tết Mậu Thân 1968. Và bà cũng là người cùng đoàn Quân Giải phóng tiến vào Dinh Độc Lập trong ngày 30/4/1975 sau khi chính quyền Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng…
Trong câu chuyện chia sẻ với chúng tôi tại Bảo tàng Biệt động Sài Gòn trên đường Trần Quang Khải quận 1, bà nhiều lần trải qua cảm xúc vui vẻ, hạnh phúc và những giây phút lắng đọng, xúc động khi kể về những chiến công, những hy sinh mất mát của đồng đội và chính bản thân bà…
"Tôi từng trải qua chiến tranh, từng sống chết, từng lăn lộn vào chiến trường, bước bên xác đồng đội để tiếp tục chiến đấu, nên đối với tôi và tất cả những đồng đội của tôi hay nói rộng hơn là tất cả người dân Việt Nam, không gì có thể sánh bằng hai chữ hòa bình và tôi tin rằng thế hệ trẻ với những hoài bão của mình sẽ tiếp tục xây dựng và gìn giữ nền hòa bình quý giá này của đất nước...", bà Chính Nghĩa xúc động.
Kể về khoảng thời gian cũng như thời khắc thiêng liêng của lịch sử dân tộc, ngày mà đất nước thống nhất, giang sơn liền một cõi, bà Chính Nghĩa tỏ rõ sự vui mừng, hạnh phúc: "Lúc bấy giờ, cảm giác trong người tôi nhẹ nhàng như đi trên mây. Ai trải qua những giờ phút đau thương, hy sinh mất mát, rồi khi được tận hưởng những giờ phút hoà bình, mới thấu hiểu được niềm vui vô bờ bến, sự hạnh phúc khi chứng kiến những hình ảnh lịch sử người dân đổ ra đường ăn mừng miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước liền một dải"…
Nhiều năm đã trôi qua, ký ức về trận đánh Dinh Độc Lập Xuân Mậu Thân 1968 với nhiều mất mát, hy sinh nhưng đầy hào hùng vẫn in sâu trong ký ức của bà Chính Nghĩa.
Bà kể, theo kế hoạch, đội biệt động của bà do đồng chí Tô Hoài Thanh chỉ huy đánh vào Dinh Độc Lập và giữ trận địa trong khoảng 20 đến 30 phút chờ quân chi viện tới. Đây là một mục tiêu quan trọng, nằm trong nội đô và được bảo vệ nghiêm ngặt…
Rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, 15 chiến sĩ biệt động đi trên 3 xe tải nhỏ và 2 xe máy tiến vào cổng sau Dinh Độc Lập, trong số đó duy nhất có một nữ chiến sĩ là Chính Nghĩa. Chiếc xe tải đi đầu nhanh chóng tiêu diệt chốt gác, tạo điều kiện đặt thuốc nổ phá cổng. Tuy nhiên, khối thuốc không nổ, lực lượng biệt động bị mắc kẹt ở cổng, 5 chiến sĩ hy sinh ngay khi trèo qua tường rào...
Không thể tiến công vào trong, các chiến sĩ biệt động chiến đấu ngay bên ngoài cổng. Gần 40 phút cầm cự vẫn chưa thấy có quân ta tiếp viện, cả Đội 5 dồn lực quyết chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Trận đánh đó mãi là một ký ức không thể nào quên với bà Chính Nghĩa, bởi hôm đó bà chứng kiến đồng đội của mình ngã xuống, trong đó người Đội trưởng Tô Hoài Thanh hy sinh ngay trước mắt bà. "Cuộc chiến đấu không cân sức giữa 15 chiến sĩ biệt động với hàng trăm tên địch diễn ra trong 2 đêm 1 ngày Tết Mậu Thân, 8 đồng đội của tôi hy sinh, tôi và 6 đồng chí khác bị thương và bị địch bắt sau khi chiến đấu đến viên đạn cuối cùng", bà xúc động kể lại.
Sau đó, bà bị giam cầm, tra tấn tàn bạo từ nhà tù Tổng nha Cảnh sát đến Thủ Đức, Biên Hòa, Chí Hòa và cuối cùng là nhà tù Côn Đảo. Năm 1974, với thắng lợi của Hiệp định Paris, bà Chính Nghĩa được trả tự do cùng hàng ngàn chiến sĩ cách mạng khác đang bị giam cầm tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo.
Để rồi chưa đầy 1 năm sau, nữ chiến sĩ biệt động kiên trung ấy lại có mặt cùng đội Quân Giải phóng tiến về Sài Gòn nhận lệnh tham gia đánh Dinh Độc Lập trong những ngày tháng Tư lịch sử của dân tộc. Nhưng khi đang trên đường hành quân thì bà cùng các đồng đội nhận tin chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng, miền Nam được hoàn toàn giải phóng.
Hòa cùng khí thế chiến thắng từ khắp nơi báo về, trưa 29/4/1975, đoàn A34 tình báo Miền nhập cùng đoàn xe tăng từ Đồng Dù tiến về Hóc Môn. Vượt qua cầu Sáng, lực lượng ta quyết định đánh sập cầu để địch không thể tiếp viện cho Sài Gòn. Bà Nghĩa cùng đoàn xe tăng vượt sông, đóng quân tại chợ Hóc Môn mà không gặp trở ngại gì.
Sáng 30/4/1975, đoàn tiếp tục hành quân tiến về Sài Gòn. "Khoảng 9h sáng 30/4, chúng tôi đi tới Trường huấn luyện Quang Trung, nghe đài phát thanh thông tin tình hình các nơi liên tục chiến thắng. Lúc bấy giờ, cảm giác trong người tôi nhẹ nhàng như đi trên mây. Nghĩ để đi đến chiến thắng nhất định có tiếng súng, có đổ máu, nhưng cuối cùng mọi sự đều thuận lợi", bà Chính Nghĩa hồi tưởng.
Tới khi cả đoàn nghe được thông tin Tổng thống chính quyền Sài Gòn Dương Văn Minh kêu gọi quân nhân Việt Nam Cộng hòa hạ vũ khí đầu hàng không điều kiện Quân Giải phóng Miền Nam Việt Nam. Trong bối cảnh đó, bà và đồng đội chứng kiến cảnh nhiều quân nhân Việt Nam Cộng hòa cởi đồ lính, tất cả giơ hai tay lên đầu hàng…
Cứ như thế, đoàn A34 tiến về giải phóng Sài Gòn mà không vấp phải sự phản kháng nào. Không những vậy, bà và đồng đội còn được chứng kiến hình ảnh đồng bào đứng dọc hai bên đường nô nức chào mừng đoàn Quân Giải phóng… Tại khoảnh khắc đó, bà Chính Nghĩa vui mừng khôn xiết vì hạnh phúc đến với toàn dân nhưng cũng không khỏi xót xa cho những người đã phải ngã xuống trước đó.



