Bài viết

Nữ chiến sĩ công binh mở đường trong mưa bom – chị Trần Thị Phấn (Quỳnh Phụ)**

Hưng Yên06/12/2025Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị Phấn sinh ra ở miền quê Quỳnh Phụ, nơi con sông Diêm Hộ chia cắt làng mạc thành từng dải nhỏ. Thuở nhỏ chị vốn là cô gái hiền lành, ít nói, nhưng từ ngày anh trai hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, chị quyết tâm nối tiếp con đường cách mạng của anh.
Năm 1966, khi Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, chị xung phong vào lực lượng công binh mở đường cho xe quân sự tiến vào Khu 4. Công việc của công binh ngày ấy nặng gấp đôi người bình thường: mang cuốc, mang xẻng, mang thuốc nổ, lại phải chạy đua với thời gian để thông đường trước khi địch quay lại rải bom.
Tuyến đường chị phụ trách chạy dọc cánh đồng Quỳnh Hải, nơi bom Mỹ đánh thủng từng đoạn, hố bom nối hố bom sâu tới đầu người. Có những đêm pháo sáng sáng trắng cả bầu trời, chị và đồng đội vẫn phải lao ra mặt đường trong tiếng gầm của máy bay.
Một lần, máy bay Mỹ thả bom phá vào đúng vị trí chị đang đứng. Sức ép làm chị văng xuống mép ruộng, đất đá vùi lên người. Đồng đội kéo chị ra, tưởng chị đã tử nạn, nhưng khi họ lay gọi, chị mở mắt thì thào: “Còn đường chưa xong… phải làm tiếp…”.
Băng bó tạm bằng miếng vải rách, chị lại chống cuốc đứng dậy. Lúc ấy trời vừa tạnh mưa, đất nhão trơn như mỡ, nhưng chị vẫn dồn hết sức đắp đường. Mỗi nhát cuốc giáng xuống là một lần chị cắn răng chịu đau vì xương sườn bị nứt từ trước.
Trước 4 giờ sáng, tuyến đường thông. Đoàn xe 24 chiếc vượt qua an toàn, mang vũ khí kịp vào tuyến lửa. Chỉ khi nghe tiếng còi xe xa dần, chị Phấn mới ngã khuỵu. Anh em khiêng chị vào bờ mương, cởi áo cho chị thấy cả lồng ngực thâm tím, máu rỉ từng dòng.
Sau trận đó, chị phải điều trị gần 3 tháng nhưng chưa từng xin rút khỏi đơn vị. Khi được hỏi điều gì khiến chị gan lì đến vậy, chị chỉ nói một câu: “Đường còn bom thì bộ đội còn nguy hiểm. Mà bộ đội nguy hiểm thì dân mình nguy hiểm”.
Quê Quỳnh Phụ sau này gọi chị là “Người vá đường bằng máu”, không phải vì lãng mạn, mà vì câu chuyện năm ấy là thật – chị đã đánh đổi sức khỏe cả đời để giữ con đường thông suốt cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn