NỮ CHIẾN SĨ CỦA CHIẾN KHU
Hôm nay, đứng trên mảnh đất đã từng thấm máu các anh hùng liệt sĩ, chúng tôi – những đoàn viên Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1 – xin nguyện tiếp nối con đường mà chị Bùi Thị Điệp và các thế hệ đi trước đã mở. Chúng tôi thề sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, học tập tốt, công tác tốt, xung kích trong mọi phong trào, góp phần xây dựng quê hương Cần Thơ ngày càng giàu đẹp. Đời đời biết ơn các anh hùng liệt sĩ! Bùi Thị Điệp sống mãi trong lòng dân tộc!


ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1
NỮ CHIẾN SĨ CỦA CHIẾN KHU
Tác giả: Trần Chí Thanh – Bí thư Chi đoàn ấp 6
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến khu miền Tây Nam Bộ luôn là vùng đất thép, nơi quân và dân ta lấy bưng biền, rừng U Minh, kênh rạch làm căn cứ vững chắc. Bom đạn địch ngày đêm rải xuống, máy bay trinh sát lượn quanh, biệt kích và lực lượng bình định liên tục càn quét. Trong khung cảnh khốc liệt ấy, hình ảnh người nữ du kích vẫn âm thầm bám đất, bám dân, sẵn sàng chiến đấu và hy sinh.
Bùi Thị Điệp là một trong những người con gái ấy. Sinh ra và lớn lên giữa những cánh đồng lúa xanh rì và những con rạch quanh co của miền Tây, chị sớm chứng kiến cảnh nhà cháy, người chết, đồng bào bị đày ải. Lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương đã thôi thúc chị tham gia lực lượng du kích địa phương khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ những nhiệm vụ giao liên, chuyển tài liệu, đưa đường cán bộ, chị dần trưởng thành thành nữ chiến sĩ kiên cường của chiến khu.
Những trận đánh mà Bùi Thị Điệp tham gia thường diễn ra trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt. Đêm tối mịt mùng, tiếng ếch nhái hòa lẫn tiếng chân người lội bùn. Địch đóng đồn bốt kiên cố, được trang bị súng máy, lựu đạn, có khi cả xe bọc thép. Thế nhưng các chiến sĩ du kích chỉ có súng trường cũ kỹ, lựu đạn tự tạo và ý chí sắt đá. Chị luôn xung phong đi đầu trong các cuộc tập kích, phục kích. Khi đồng đội bị thương, chị bất chấp mưa đạn xông lên cứu, dùng thân mình che chắn. Có những trận đánh kéo dài đến tận sáng, khi khói súng chưa tan, chị vẫn bình tĩnh thu nhặt vũ khí địch, sơ cứu đồng đội rồi nhanh chóng rút lui theo đường mật.
Câu chuyện cảm động nhất về Bùi Thị Điệp là những lần chị đối mặt với cái chết cận kề mà vẫn giữ vững khí tiết. Trong một lần bị địch phát hiện căn cứ nhỏ, vòng vây siết chặt, chị đã chủ động ở lại cản địch để đồng đội rút. Dưới làn đạn xối xả, chị vừa chiến đấu vừa hô to khẩu hiệu động viên. Khi bị thương nặng, chị vẫn cố gắng tiêu hủy tài liệu quan trọng để không để lộ bí mật. Những giây phút cuối cùng, chị không kêu than, chỉ thì thầm những lời gửi gắm về quê hương, về đồng đội còn lại. Sự hy sinh của chị không chỉ là mất mát của một cá nhân mà là sự cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Ý nghĩa lịch sử của tấm gương Bùi Thị Điệp còn mãi. Chị cùng hàng nghìn nữ du kích miền Nam đã chứng minh rằng phụ nữ Việt Nam không chỉ đảm đang việc nhà mà còn có thể trở thành chiến sĩ quả cảm trên chiến trường. Tinh thần “Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh” được chị và đồng đội thể hiện bằng hành động cụ thể, góp phần làm nên sức mạnh tổng hợp của chiến tranh nhân dân. Bài học còn lại hôm nay là lòng yêu nước phải được thể hiện bằng hành động thiết thực, là sự sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì lợi ích chung của Tổ quốc và nhân dân. Thế hệ trẻ không chỉ học tập lịch sử mà còn phải kế thừa ý chí kiên cường, tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với quê hương.
Hôm nay, đứng trên mảnh đất đã từng thấm máu các anh hùng liệt sĩ, chúng tôi – những đoàn viên Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1 – xin nguyện tiếp nối con đường mà chị Bùi Thị Điệp và các thế hệ đi trước đã mở. Chúng tôi thề sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, học tập tốt, công tác tốt, xung kích trong mọi phong trào, góp phần xây dựng quê hương Cần Thơ ngày càng giàu đẹp.
Đời đời biết ơn các anh hùng liệt sĩ!
Bùi Thị Điệp sống mãi trong lòng dân tộc!



