Cựu chiến binh

NỮ CHIẾN SĨ GIỮA RỪNG TÂY NGUYÊN

Giữa chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió, bác Lê Thị Lan hiện lên với hình ảnh một nữ chiến sĩ nhỏ bé nhưng bền bỉ và kiên cường. Trong môi trường quân ngũ chủ yếu là nam giới, bác cùng những nữ đồng đội đã vượt qua mọi khó khăn bằng ý chí và tình thương. Thời hoa lửa của bác là câu chuyện thầm lặng của những người phụ nữ khoác áo lính. Đó là vẻ đẹp rất riêng, không ồn ào nhưng sâu sắc.

Thanh Hóa26/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lê Thị Lan trong căn nhà nhỏ ở thôn Dư Khánh. Khi nhắc lại những năm tháng ở Tây Nguyên, bác cười hiền: “Con gái mà đi bộ đội hồi đó cũng cực lắm, nhưng vui và đáng nhớ.” Năm 1984, bác nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, trở thành một trong số ít nữ chiến sĩ của Đại đội 4 thuộc lực lượng vũ trang tỉnh Đắk Lắk, làm nhiệm vụ tại chiến trường Tây Nguyên.

Trong đơn vị, nữ chiến sĩ không được ưu tiên nhẹ việc. Bác Lan cùng chị em đảm nhận hậu cần, tải đạn, tăng gia sản xuất, trực gác và sẵn sàng cơ động khi có lệnh. “Con gái nhưng việc gì làm được là làm, không muốn ai coi thường mình,” bác kể. Những đôi vai nhỏ phải gùi gạo, nước, quân tư trang băng rừng, vượt suối, có hôm về đến nơi thì vai sưng đỏ, chân rộp phồng.

Điều bác nhớ nhất là tình đồng đội nữ. Đơn vị chỉ có vài chị em, nhưng gắn bó với nhau như ruột thịt. “Ai ốm là mấy chị em thay nhau chăm. Đêm lạnh thì nằm sát cho đỡ rét,” bác kể. Trong những ngày mưa dầm, quần áo không khô, các chị em chuyền nhau từng bộ, chờ khô lại mặc tiếp.

Có lần, một nữ chiến sĩ trẻ trong tổ nhớ nhà, lặng lẽ khóc trong đêm. Bác Lan là người đến bên, ôm vai động viên. “Bảo nhau ráng lên, hết nhiệm vụ là được về,” bác nhớ lại. Chính những khoảnh khắc ấy đã giúp các nữ chiến sĩ đứng vững giữa rừng sâu Tây Nguyên.

Là nữ quân nhân, bác Lan hiểu rằng mình phải mạnh mẽ hơn để không trở thành gánh nặng cho đơn vị. “Mình yếu thì anh em lo, nên mình phải tự rèn,” bác nói. Hai năm quân ngũ đã biến cô gái thôn Dư Khánh ngày nào trở thành người phụ nữ cứng cáp, giàu nghị lực.

Với bác, thời hoa lửa của người nữ chiến sĩ không phải là chiến công vang dội, mà là những ngày âm thầm giữ lửa cho đơn vị – lửa của bếp ăn, của tình đồng đội và của niềm tin vào Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỮ CHIẾN SĨ GIỮA RỪNG TÂY NGUYÊN | Câu chuyện thời hoa lửa