Bài viết

NỮ CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG LÊ THỊ MINH HÃNH

Gia Lai15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn kẻ thù trút xuống khắp miền Nam, có những người con gái tuổi đời còn rất trẻ đã gác lại tuổi thơ và những ước mơ bình dị để cầm súng bảo vệ quê hương. Họ chiến đấu bằng lòng yêu nước, bằng ý chí kiên cường và sự quả cảm không thua kém bất kỳ người lính nào nơi tuyến lửa. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Minh Hãnh là một hình ảnh đẹp về người phụ nữ Việt Nam thời kháng chiến – gan dạ, mưu trí và trung thành tuyệt đối với cách mạng. Hiện nay, ở tuổi xế chiều, sống tại phường Nha Trang, bà vẫn giữ nguyên phong thái mạnh mẽ của một nữ chiến sĩ năm xưa. Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu, ký ức về một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng cũng rất đỗi tự hào lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí bà. Sinh ra trên quê hương Đắk Lắk giàu truyền thống cách mạng, bà sớm được hun đúc tinh thần yêu nước từ chính gia đình mình. Năm 13 tuổi, khi nhiều bạn bè đồng trang lứa còn vô tư đến trường, bà đã theo cha tham gia hoạt động cách mạng. Ba năm sau, cô gái nhỏ tuổi ấy đã được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng du kích xã Hòa Quang. Tuổi đời còn rất trẻ nhưng Lê Thị Minh Hãnh sớm thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy. Với sự nhanh nhẹn, gan dạ và tinh thần bám dân, bám địa bàn, bà đã cùng đồng đội xây dựng lực lượng du kích ngày càng lớn mạnh, phát triển cơ sở cách mạng rộng khắp trong vùng địch kiểm soát. Những năm từ 1965 đến đầu năm 1968 là quãng thời gian ghi dấu nhiều chiến công đặc biệt của nữ du kích trẻ tuổi. Chỉ trong chưa đầy ba năm, bà đã trực tiếp chỉ huy và tham gia hơn 50 trận đánh lớn nhỏ, phối hợp cùng bộ đội tiêu diệt hàng trăm tên địch, góp phần làm suy yếu hệ thống kìm kẹp của đối phương tại địa phương. Một trong những trận đánh tiêu biểu diễn ra vào tháng 3 năm 1965, khi địch huy động lực lượng bảo an mở cuộc càn quét quy mô lớn vào thôn Ngọc Sơn. Trước lực lượng đông và trang bị mạnh của đối phương, tổ du kích do bà chỉ huy không hề nao núng. Bằng sự mưu trí và am hiểu địa hình, bà tổ chức dụ địch vào khu vực phục kích đã chuẩn bị sẵn. Khi quân địch lọt vào trận địa, lực lượng du kích đồng loạt nổ súng. Trận đánh diễn ra nhanh gọn nhưng hiệu quả, tiêu diệt nhiều tên địch và buộc chúng phải rút lui trong hoảng loạn. Điều đặc biệt là sau chiến thắng quân sự, bà tiếp tục vận động Nhân dân tham gia đấu tranh chính trị, kết hợp công tác binh vận để cảm hóa binh lính đối phương. Chính nhờ cách làm ấy mà nhiều lính ngụy đã từ bỏ hàng ngũ, giao nộp vũ khí cho cách mạng. Không chỉ giỏi tổ chức và chỉ huy, bà còn là người trực tiếp xông pha nơi nguy hiểm nhất. Trong nhiều trận đánh, bà luôn có mặt ở vị trí tuyến đầu, động viên đồng đội chiến đấu và sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Tháng 3 năm 1967, trong một trận phục kích tại khu vực Đồng Hòa – Đồng Mỹ – Ngọc Lãnh, tổ du kích của bà đối đầu với một đại đội biệt kích Mỹ. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Giữa làn đạn dày đặc, bà bị thương ở vùng đầu nhưng vẫn kiên quyết bám trụ trận địa. Máu chảy trên khuôn mặt, nhưng người nữ du kích ấy vẫn tiếp tục chiến đấu cho đến khi trận đánh kết thúc. Chính tinh thần quả cảm ấy đã góp phần làm nên chiến thắng của đơn vị và giúp bà được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Đầu năm 1968, Lê Thị Minh Hãnh được điều động sang Ban An ninh tỉnh Phú Yên và đảm nhiệm cương vị Chính trị viên kiêm Bí thư Chi bộ Đội biệt động. Nếu những năm trước bà chiến đấu trong vai trò du kích thì từ đây, bà bước vào một mặt trận còn cam go hơn – mặt trận an ninh và biệt động hoạt động ngay trong lòng địch. Dưới sự chỉ huy của bà, đội biệt động liên tiếp tổ chức nhiều trận đánh táo bạo, bí mật thâm nhập vào các cơ quan đầu não của đối phương để tiêu diệt những tên ác ôn, gián điệp và mật báo viên nguy hiểm. Một trong những chiến công nổi bật nhất là việc tổ chức loại trừ tình báo viên CIA mang mật danh “Thiên Nga” vào năm 1969. Đây là đối tượng hoạt động đặc biệt nguy hiểm, gây nhiều tổn thất cho phong trào cách mạng tại địa phương. Không lâu sau đó, bà cùng đồng đội tiếp tục đột nhập vào một cơ sở mật báo viên tại Tuy Hòa, thực hiện thành công nhiệm vụ ngay giữa khu vực được bảo vệ nghiêm ngặt của đối phương. Những đòn đánh chính xác, bất ngờ và hiệu quả đã góp phần làm tê liệt nhiều mắt xích quan trọng trong hệ thống tình báo của địch. Nhưng chiến tranh không chỉ có chiến thắng mà còn đầy những mất mát và hy sinh. Tháng 8 năm 1970, trên đường thực hiện nhiệm vụ, tổ công tác của bà bất ngờ rơi vào ổ phục kích của lính Nam Triều Tiên. Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Hai đồng đội của bà đã anh dũng hy sinh. Bản thân bà cũng bị thương rất nặng. Trong hoàn cảnh tưởng chừng không còn hy vọng ấy, nữ chiến sĩ vẫn không chịu khuất phục. Dồn hết sức lực còn lại, bà tiếp tục chiến đấu, tạo điều kiện để những đồng đội khác rút lui an toàn. Đó là một trong những thời khắc thể hiện rõ nhất bản lĩnh và tinh thần chiến đấu bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Sau ngày đất nước thống nhất, bà tiếp tục công tác trong lực lượng Công an nhân dân. Dù ở bất kỳ vị trí nào, từ Công an tỉnh Phú Yên, Công an tỉnh Phú Khánh đến Công an tỉnh Khánh Hòa, bà đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Năm 2004, bà nghỉ hưu với quân hàm Thượng tá. Nhưng những đóng góp và chiến công của bà vẫn luôn được đồng đội và Nhân dân ghi nhớ. Ngày 6 tháng 10 năm 2009, Đảng và Nhà nước phong tặng bà danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước – phần thưởng cao quý dành cho một cuộc đời chiến đấu, cống hiến không ngừng nghỉ. Nhìn lại hành trình của Anh hùng Lê Thị Minh Hãnh, người ta không chỉ thấy những chiến công xuất sắc mà còn thấy hình ảnh đẹp đẽ của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến: giàu lòng yêu nước, kiên trung với cách mạng, dũng cảm trước hiểm nguy và sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện về bà là bản anh hùng ca của lòng quả cảm, là minh chứng sinh động cho sức mạnh của những người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa. Và ngọn lửa ấy vẫn tiếp tục tỏa sáng, truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau về tinh thần yêu nước, trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn