NỮ CHIẾN SĨ PHÁO BINH ĐẤT GÒ CÔNG: KÝ ỨC THỜI HOA LỬA
Trong lịch sử giữ nước vĩ đại của dân tộc, hình ảnh những người phụ nữ "anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" luôn là một biểu tượng rực rỡ. Giữa mưa bom bão đạn của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhiều người con gái đã gác lại thanh xuân, trực tiếp cầm súng ra trận tuyến. Với người con của mảnh đất Tân Điền, Gò Công Đông, Tiền Giang — đồng chí Nguyễn Thị Bảy (sinh tháng 02/1948), khoảng trời "hoa lửa" ấy chính là những năm tháng kiên cường trong đội hình Pháo binh miền Nam Nam Bộ.
Gian khổ thao trường và lửa đạn chiến trường Gò Công
Tháng 11 năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, người con gái Kinh — Nguyễn Thị Bảy khi ấy vừa tròn 17 tuổi, mang theo lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần quật khởi của quê hương Tiền Giang, đã tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng.
Địa bàn Gò Công ngày ấy là vùng trọng điểm đánh phá ác liệt của địch. Nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Bảy được biên chế vào lực lượng Pháo binh — một binh chủng vô cùng gian khổ, đòi hỏi thể lực, ý chí và lòng dũng cảm phi thường, đặc biệt là đối với các chiến sĩ nữ:
Vượt nắng thắng mưa, chân trần chí thép: Chị cùng đồng đội đã trải qua những ngày tháng ngụy trang, bám trụ trận địa, đào hầm hào dưới tầm bom, vận chuyển những quả đạn nặng nề xuyên qua sình lầy, rừng ngập mặn để đưa pháo vào vị trí chiến đấu.
Người cán bộ chính trị tận tụy: Bằng sự kiên cường và nỗ lực học tập, rèn luyện không ngừng qua khói lửa, chị phát triển trở thành một sĩ quan chỉ huy vững vàng, đảm nhận cương vị Trợ lý Chính trị (Trợ lý CT). Trên cương vị này, chị không chỉ bám sát trận địa mà còn là chỗ dựa tinh thần, tiếp thêm ý chí chiến đấu cho đồng đội.
Trải qua những năm tháng chịu đựng bom đạn, chất độc hóa học và gian khổ của cuộc chiến, sức khỏe của chị đã suy giảm nghiêm trọng. Đến cột mốc ý nghĩa vào ngày Chủ Nhật năm 1980 (CN.1980), chị vinh dự được phong quân hàm Trung úy, đồng thời được nhà nước ghi nhận là Bệnh binh do những cống hiến và thương tổn trong chiến tranh.
Ký ức khắc sâu: Những ngày kỷ niệm như 12-thg 12 hằng năm luôn là khoảng lặng thiêng liêng để chị nhìn lại chặng đường xương máu, nhớ về những người đồng đội đã nằm lại bên mâm pháo, đổi lấy ngày độc lập của non sông.
Giữ vẹn nguyên phẩm chất giữa đời thường
Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong quân ngũ, Trung úy Nguyễn Thị Bảy trở về cuộc sống đời thường tại quê hương Gò Công Đông. Dù mang trên mình những vết thương và bệnh tật do chiến tranh để lại, người nữ chiến sĩ năm xưa vẫn giữ vững bản lĩnh của một người lính bộ đội Cụ Hồ.
Suốt chặng đường dài từ ngày hòa bình cho đến mốc thời gian nhìn lại ngày 14/11/1998 và cho đến tận ngày nay, chị vẫn luôn sống gương mẫu, Không một lần vi phạm kỷ luật hay pháp luật của Nhà nước. Chị tích cực giáo dục con cháu tiếp nối truyền thống cách mạng, luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc và nhận được sự kính trọng, yêu mến sâu sắc của bà con lối xóm tại địa phương.
Hôm nay nhìn lại, người con gái mười bảy tuổi của trận địa pháo năm 1965 ngày nào giờ tóc đã điểm bạc theo năm tháng. Thế nhưng, câu chuyện về "thời hoa lửa" đầy gian khổ mà oai hùng, sắc áo Trung úy và tinh thần thép của nữ pháo binh Nguyễn Thị Bảy sẽ mãi là một khúc tráng ca bất tử, là niềm tự hào vô giá cho gia đình, quê hương Tiền Giang và thế hệ mai sau.



