Anh hùng Lực lượng vũ trang

NỮ CHIẾN SĨ QUÂN Y HY SINH ĐỂ BẢO VỆ THƯƠNG- LÊ THỊ NGỌC TIẾN

Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Anh Lớp: K15A.SPVAN Trường Đại Học Hải Dương

Tây Ninh22/08/2026phường Chí Linh (Phường Chí Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở miền Nam, có một cô gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã lựa chọn con đường đầy hiểm nguy: chăm sóc và bảo vệ những người lính bị thương. Đó là Lê Thị Ngọc Tiến, nữ cán bộ quân – dân y của huyện Chợ Gạo, Mỹ Tho. Từ khi còn thiếu nữ, chị đã tham gia dân công hỏa tuyến, làm nhiệm vụ tải thương, tải đạn. Sau khi được đào tạo về y tế, chị trở thành người trực tiếp chăm sóc thương binh và từng bước đảm nhận trách nhiệm quản lý Trạm Dân y huyện Chợ Gạo. Trong chiến tranh, một trạm quân y không chỉ là nơi chữa bệnh mà còn là nơi cất giữ sinh mạng của những người lính. Vì vậy, bảo vệ được trạm cũng có nghĩa là bảo vệ lực lượng chiến đấu của cách mạng.

Những năm đầu thập niên 1970, chiến sự tại Chợ Gạo và các vùng lân cận diễn ra căng thẳng. Trạm Dân y phải nhiều lần thay đổi địa điểm để tránh sự càn quét của đối phương. Trong hoàn cảnh ấy, chị Tiến cùng đồng đội vừa lo thuốc men, vừa tổ chức điều trị, vừa tìm cách bảo đảm an toàn cho thương binh. Công việc đòi hỏi sự gan dạ và khả năng xử lý nhanh chóng, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả trạm rơi vào nguy hiểm. Chị hiểu rằng những thương binh đang nằm tại đây không còn khả năng tự bảo vệ mình, nên trách nhiệm của người cán bộ quân y càng trở nên nặng nề.

Đầu năm 1972, Trạm Dân y được đưa trở lại khu vực xã Hòa Định, huyện Chợ Gạo. Tại đây, chị Tiến cùng các đồng nghiệp tiếp tục tiếp nhận và chữa trị cho thương binh. Một thời gian sau, trong trạm có 18 thương binh đang điều trị. Họ là những người đã bị thương sau chiến đấu, sức khỏe yếu và rất khó có khả năng tự thoát thân nếu quân địch bất ngờ tiến vào. Chính vì vậy, các cán bộ y tế luôn phải chuẩn bị phương án bảo vệ thương binh trong mọi tình huống.

Biến cố xảy ra vào ngày 16/4/1972. Địch tổ chức một cuộc càn quét vào khu vực Trạm Dân y Hòa Định. Khi phát hiện tình hình nguy hiểm, chị Lê Thị Ngọc Tiến và đồng đội lập tức đưa toàn bộ 18 thương binh xuống hầm bí mật, tìm cách che giấu dấu vết để đối phương không phát hiện. Đây là thời khắc đòi hỏi sự bình tĩnh và quyết đoán, bởi chỉ cần chậm trễ, những thương binh không còn khả năng chiến đấu có thể rơi vào tay địch.

Sau khi thương binh đã được đưa xuống hầm, chị Tiến vẫn ở lại cùng Lê Thị Lệ Chi để tìm cách bảo vệ cơ sở. Nhưng cuộc càn quét ngày càng siết chặt. Quân địch phát hiện dấu vết của trạm và bắt đầu lùng sục. Cuối cùng, chúng phát hiện nơi ẩn náu của hai nữ cán bộ y tế và bắt giữ họ. Đối với chị Tiến, lúc này điều quan trọng nhất không phải là bản thân mình mà là bí mật về 18 thương binh đang nằm dưới hầm.

Trong hoàn cảnh bị bắt, chị phải đối diện với những cuộc tra hỏi và hành hạ nhằm buộc chị khai ra vị trí của thương binh. Nhưng chị nhất quyết không tiết lộ. Mỗi lời khai đều có thể khiến đồng đội mất mạng, vì thế chị lựa chọn im lặng. Đó là một sự lựa chọn vô cùng nghiệt ngã: biết rằng mình có thể phải chết nhưng vẫn quyết tâm bảo vệ những người đang được giao cho mình chăm sóc. Chính sự im lặng ấy đã trở thành hành động chiến đấu cuối cùng của chị.

Suốt một ngày đêm, những người bắt giữ tìm cách buộc chị phải khuất phục, nhưng Lê Thị Ngọc Tiến vẫn giữ vững ý chí. Chị hiểu rằng mình có thể không còn cơ hội trở về, nhưng chỉ cần giữ được bí mật thì những người thương binh dưới hầm vẫn còn cơ hội sống sót. Đến ngày 17/4/1972, chị bị sát hại. Sự hy sinh của chị và người đồng đội Lê Thị Lệ Chi đã giúp 18 thương binh được bảo vệ an toàn. Một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi đã dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy sự sống cho những người đồng đội.

Điều khiến câu chuyện về Lê Thị Ngọc Tiến trở nên đặc biệt là chị không hy sinh trong một trận đánh trực tiếp, mà hy sinh trong khi bảo vệ những người đã bị thương và không còn khả năng tự chiến đấu. Đối với người nữ quân y, cứu chữa thương binh vốn đã là một nhiệm vụ đầy nguy hiểm; nhưng trong hoàn cảnh bị địch phát hiện, chị còn phải lựa chọn giữa sự sống của bản thân và sự an toàn của đồng đội. Chị đã lựa chọn đồng đội.

Từ một cô gái trẻ tham gia tải thương, tải đạn, Lê Thị Ngọc Tiến đã trưởng thành thành một cán bộ quân – dân y giàu trách nhiệm. Những năm tháng phục vụ thương binh đã rèn luyện ở chị lòng nhân ái, sự kiên cường và tinh thần kỷ luật. Đến giây phút cuối cùng, những phẩm chất ấy được thể hiện rõ nhất. Chị không chỉ chữa lành vết thương cho người lính bằng nghề nghiệp của mình, mà còn bảo vệ họ bằng chính sự hy sinh của bản thân.

Sau ngày đất nước thống nhất, câu chuyện về chị được đồng đội và nhân dân địa phương nhắc lại như một minh chứng cho sự hy sinh của những người làm công tác quân y trong chiến tranh. Ngày 23/5/2005, Lê Thị Ngọc Tiến được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận chính thức đối với một cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng giàu ý nghĩa.

Lê Thị Ngọc Tiến đã ra đi khi tuổi đời mới 21, nhưng những gì chị để lại vượt xa tuổi thanh xuân ngắn ngủi của mình. Câu chuyện của chị cho thấy trong chiến tranh, có những chiến công không được tạo nên bởi tiếng súng mà bằng sự hy sinh thầm lặng. Người nữ quân y ấy đã chọn đứng giữa hiểm nguy để che chở cho thương binh, chọn giữ bí mật thay vì bảo toàn tính mạng của mình. Bởi vậy, tên tuổi Lê Thị Ngọc Tiến trở thành biểu tượng đẹp của người phụ nữ Việt Nam thời chiến: giàu lòng nhân ái, gan dạ, trung thành và sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đồng đội và Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn