NỮ "CHIẾN SĨ TÊN LỬA"

Trong huyền thoại về lực lượng Biệt động Sài Gòn — những con người "xuất quỷ nhập thần" giữa lòng sào huyệt kẻ thù, lịch sử đã ghi danh một bông hồng thép kiên cường: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Vũ Minh Nghĩa (bí danh Chính Nghĩa). Bà là người nữ chiến sĩ biệt động duy nhất trực tiếp cầm súng xông vào trận đánh lịch sử tại Dinh Độc Lập rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân 1968.
Sinh năm 1948 tại vùng đất thép Nhuận Đức, Củ Chi, lòng yêu nước của cô gái Vũ Minh Nghĩa không phải là lý thuyết trên sách vở mà được nuôi dưỡng từ chính thực tế đau thương của gia đình và quê hương. Mồ côi cha từ lúc lên hai, chứng kiến người mẹ tảo tần vừa nuôi 8 đứa con vừa âm thầm đào hầm nuôi giấu cán bộ, ngọn lửa cách mạng đã bùng cháy trong lòng bà từ khi còn là một đứa trẻ.
Mới 7 tuổi, cô bé Nghĩa đã tham gia gánh mía tiếp tế cho các mẹ, các chị đi biểu tình. 12 tuổi, bà trở thành giao liên mưu trí, luồn lách qua hàng rào dây thép gai và những trận càn quét dã man để chuyển tin, dẫn đường cho cán bộ bí mật. Nhìn tấm gương hy sinh lẫm liệt của Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, trái tim người thiếu nữ tuổi mười bảy càng thêm quyết tâm cầm súng.
Ngày 15/4/1965, bà chính thức gia nhập Đội Biệt động 5 Sài Gòn do đồng chí Bảy Bê chỉ huy. Với sự nhanh trí, gan dạ và vóc dáng nhỏ nhắn, bà liên tục hoàn thành xuất sắc các chuyến vận chuyển tài liệu, thư từ và vũ khí từ vùng căn cứ ngoại thành vào nội đô. Sự xông xáo, nhanh nhạy đến kinh ngạc ấy đã khiến đồng đội trìu mến gọi bà bằng biệt danh: "Chiến sĩ tên lửa".
"Trận đánh Dinh Độc Lập không có đường lùi. Chúng tôi bước vào cuộc chiến với tâm thế của những người sẵn sàng dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc."
Thế nhưng, mốc son chói lọi nhất trong cuộc đời chiến đấu của bà chính là rạng sáng mùng 2 Tết Mậu Thân (1968). Khi nhận lệnh tham gia Đội Biệt động 5 do đồng chí Tô Hoài Thanh (Ba Thanh) chỉ huy tiến công "bộ não" Dinh Độc Lập, bà Nghĩa đảm nhận vai trò vừa cứu thương, vừa trực tiếp cầm súng tác chiến.
15 chiến sĩ biệt động trên những chiếc xe tải và xe máy bất ngờ áp sát, tiêu diệt vọng gác ngoài. Nhưng sự cố kỹ thuật khiến khối bộc phá chính không phát hỏa, gạt bỏ yếu tố bất ngờ. Ngay lập tức, quân địch với hỏa lực và quân số áp đảo gấp hàng chục lần đã bao vây chặt trận địa.
Suốt hai ngày một đêm nghẹt thở, 15 chiến sĩ biệt động đã chiến đấu kiên cường đến viên đạn cuối cùng. Trong mịt mờ khói súng và tiếng đạn rít xé tai, người con gái 20 tuổi ấy đã tận mắt chứng kiến chỉ huy Ba Thanh cùng các đồng đội lần lượt anh dũng ngã xuống. Khi chỉ còn lại vài người và hết sạch đạn dược, bà bị địch bắt.
Những năm tháng sau đó là một chuỗi ngày giặc Pháp, Mỹ và chính quyền Sài Gòn trút xuống thân thể người nữ biệt động những trận tra tấn dã man nhất từ Tổng nha Cảnh sát, nhà tù Thủ Đức, Biên Hòa, Chí Hòa cho đến "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Nhưng đòn thù độc ác không thể quật ngã được chí khí sắt đá của người con gái Củ Chi. Bà giữ trọn khí tiết của người cộng sản: không khai báo một lời, bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tổ chức và đồng đội.
Năm 1974, bà được trao trả tự do. Mùa Xuân 1975, bà lại hăng hái nhận nhiệm vụ trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, chuẩn bị tiếp tục tiến đánh Dinh Độc Lập lần thứ hai — nơi bà từng đổ máu năm xưa.
Sống qua hai cuộc chiến, chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống, Anh hùng Vũ Minh Nghĩa chính là biểu tượng sống động cho lòng quả cảm, sự kiên trung và chí khí quật cường của người phụ nữ Việt Nam. Tuổi trẻ của bà đã viết nên một thiên hùng ca bất tử, góp phần tô thắm thêm trang sử vàng chói lọi của dân tộc!


