Nữ chiến sĩ Trường Sơn Đỗ Thị Mận – Người hát giữa mưa bom
Mận sinh ở Tuyên Quang, lớn lên giữa tiếng suối và mùi cọ nứa. 17 tuổi, chị gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Đường Trường Sơn trở thành nhà của chị suốt 5 năm.
Công việc của Mận là san lấp đường, mở lối sau khi bom Mỹ phá nát tuyến vận tải. Có những đêm, máy bay điên cuồng thả bom, đất đá nổ tung, trời rung chuyển như sấm. Nhưng hễ bom ngừng là Mận lại cầm xẻng ra san đường, dù đất còn nóng sôi.
Mận có giọng hát rất hay. Mỗi khi đồng đội sợ hãi, Mận hát át tiếng máy bay:
“Đường Trường Sơn xe anh qua…
Nhiều khi bom đạn xé nát dốc đèo…”
Giọng hát ấy như giữ nhịp tim cho cả tiểu đội.
Một lần, hầm của đơn vị bị sập sau trận bom. Mận bò qua khe đá chỉ đủ lọt một người, kéo từng thương binh ra. Có một đồng chí nặng gần 70kg, Mận phải chèn vai, dùng hết sức kéo, lưng trầy máu nhưng vẫn không bỏ.
Những người sống sót nói: “Nếu không có Mận thì chúng tôi không ai còn cả.”
Mận mất trong một trận bom khi đang che cho đồng đội bằng thân mình. Trên người chị, người ta tìm thấy cuốn sổ nhỏ ghi lời bài hát và tên của từng đồng đội trong đội. Tên chị được khắc dưới chân dốc Ba Cạnh – nơi tiếng hát Mận từng vang lên giữa bão bom.



