Bài viết

nữ chiến sỹ Đường Hồ Chí Minh lịch sử

Phú Thọ13/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

bà Nguyễn Thị Mạnh, đơn vị C5, D33, Binh trạm 14, Đoàn 559 thì vào chiến trường, bom đạn, cái chết không làm các chị nao núng nhưng lại “sợ vắt”, sợ xấu, “sợ ma khi đi hành quân trong bóng đêm” hay “phát khóc khi gặp trăn” trong lúc đi hái rau rừng. Đơn vị của bà Mạnh chốt giữ tại dốc 68-69 đường 20, hàng ngày sau mỗi lần Mỹ ném bom, đơn vị trinh sát của bà Mạnh lại lên đường phối hợp cùng các đơn vị công binh rà phá, mở đường cho xe qua.

Nhớ đến kỷ niệm trong những năm tháng ở Trường Sơn, bà Nguyễn Thị Mạnh không quên được những vất vả mà các chị em từng trải qua. “Một năm chúng tôi được phát hai bộ quần áo, 2 mét vải xô (vải màn) nếu không kịp giặt khô thì ẩm ướt suốt ngày”, bà Mạnh nói.

Cũng theo bà Mạnh, năm 1973, khi đến thăm đơn vị, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã động viên các chiến sĩ nữ và tặng cho đơn vị của bà biệt danh “Trung đội nữ thép”. Đại tướng ân cần thăm hỏi các chiến sĩ xem có thiếu thốn gì, cần gì để cấp trên quan tâm.

“Chị em chúng tôi chỉ xin thêm mỗi người mấy mét vải màn và các nhu yếu phẩm như xà phòng, bồ kết... Hai tháng sau, chúng tôi đã nhận được những vật dụng cần thiết như lời đề nghị, ai cũng mừng. Vất vả là thế, nhưng cuộc sống tinh thần chiến sĩ vẫn vui, vẫn phấn đấu hết mình. Khi đi chiến trường, những cô gái tuổi đôi mươi cuộc đời còn rất trẻ nhưng đều xác định 'không nghĩ đến tình yêu, không nghĩ đến gian khổ và sẽ cống hiến hết mình cho Tổ quốc'”, bà Mạnh hồi tưởng.

Quả thật, trong gian khổ, những nữ chiến sĩ Trường Sơn năm xưa luôn là người trực tiếp hứng chịu bom đạn nơi trọng điểm. Họ mạnh mẽ, kiên cường lắm, khi vào trận chiến, có chị một mình vác cả thùng đạn ĐKB nặng hơn 40kg trên vai phục vụ bộ đội chiến đấu trong khi nam giới có lúc 2 người khiêng đã thấy nặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn