Nữ công nhân cắm cờ trên nóc Bắc Bộ phủ – Nguyễn Thị Lựu
Nữ công nhân cắm cờ trên nóc Bắc Bộ phủ – Nguyễn Thị Lựu
Nguyễn Thị Lựu là công nhân nhà máy dệt Nam Định, theo Việt Minh hoạt động bí mật từ đầu năm 1945. Ngày 17/8, chị được tổ chức điều lên Hà Nội tham gia lực lượng quần chúng. Từ lâu, chị luôn nuôi một mong ước: tận mắt chứng kiến lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong nắng độc lập.
Sáng 19/8, đoàn biểu tình của công nhân và thanh niên Hà Nội tiến vào quảng trường Nhà hát Lớn. Chị Lựu hòa vào dòng người, tay cầm ngọn cờ vải tự khâu suốt đêm trước. Khi đoàn người hô vang “Giành chính quyền!”, khí thế như sóng cuộn. Đội tự vệ liền nắm thời cơ, dẫn quần chúng tiến về Bắc Bộ phủ.
Lính Nhật đứng gác, nhưng chúng không còn tha thiết chiến đấu. Nhiều tên chỉ nhìn đoàn người với ánh mắt lúng túng. Khi hàng vạn người tràn vào, đội tự vệ hô lớn:
“Ai leo lên ban công treo cờ?”
Không chần chừ, chị Lựu hét lên: “Tôi!”.
Một thanh niên đưa chị một sợi dây thừng, chỉ đường trèo. Mái ngói trơn trượt vì mưa đêm trước, từng bước chân của chị đều có thể khiến chị rơi xuống. Nhưng chị không nao núng; trong đầu chị chỉ nghĩ đến hình ảnh lá cờ tung bay cao nhất.
Khi chị gần đến ban công, bất ngờ một tên lính Nhật giương súng. Đám đông phía dưới hét lên hoảng hốt. Nhưng ngay lúc đó, một sĩ quan Nhật khác giữ lấy súng hắn, ngăn lại. Có lẽ hắn hiểu cuộc chiến của đế quốc đã kết thúc. Sự im lặng ấy kéo dài chỉ vài giây, nhưng với chị Lựu, nó dài như cả đời.
Và rồi – giữa sự nín thở của hàng ngàn người – lá cờ đỏ sao vàng được chị căng lên, buộc từng nút bằng đôi tay run run. Khi lá cờ bay phần phật trong gió, cả quảng trường vang tiếng reo như sấm.
Chị Lựu đứng trên cao, nước mắt hòa với gió, nhìn biển người phía dưới. Đó là khoảnh khắc chị nhớ suốt đời. Sau này, khi được hỏi có sợ không, chị chỉ cười:
“Sợ chứ. Nhưng tôi còn sợ đất nước không giành được độc lập hơn.”


