NỤ CƯỜI BẤT TỬ TRÊN ĐẢO HÀNG DƯƠNG
nh ra và lớn lên trên vùng đất Đất Đỏ (Bà Rịa - Vũng Tàu), Võ Thị Sáu tham gia cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Với sự thông minh, dũng cảm và linh hoạt, chị trở thành chiến sĩ trinh sát đắc lực của Đội Công an xung phong Đất Đỏ, liên tiếp thực hiện nhiều trận đánh táo bạo, diệt ác trừ gian, làm cho quân thù phải khiếp sợ.
Đầu năm 1950, trong một chiến dịch trừng trị tay sai ác ôn tại chợ Đất Đỏ, chị Võ Thị Sáu không may rơi vào tay địch. Khi ấy, chị vừa tròn 16 tuổi. Mặc cho kẻ thù dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man, từ kìm kẹp, điện giật cho đến những lời dụ dỗ hứa hẹn, người thiếu nữ Đất Đỏ vẫn một lòng kiên trung, nhất quyết không khai báo một lời. Trước sự kiên cường của chị, tòa án quân sự Pháp đã tuyên án tử hình – một bản án vô lý và dã man đối với một người chưa đến tuổi trưởng thành.
Sợ sự phản kháng của nhân dân đất liền, rạng sáng ngày 21 tháng 1 năm 1952, chính quyền thực dân lén lút đày chị ra Côn Đảo. Tại đây, ông Nguyễn Văn Hương cùng các đồng chí tù chính trị trong khám cấm đã không khỏi xúc động khi thấy một cô gái nhỏ nhắn nhưng đôi mắt luôn sáng quắc, tràn đầy niềm tin.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, kẻ thù dẫn giải chị Võ Thị Sáu ra pháp trường Hàng Dương. Khi tên giặc định dùng băng đen để buộc mắt chị lại, chị Võ Thị Sáu đã gạt phắt đi và hiên ngang nói: "Tôi không có tội, tôi không việc gì phải nhắm mắt! Hãy để đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến phút cuối cùng!".
Giữa không gian tĩnh lặng lạnh lẽo của Bãi Hàng Dương, người nữ anh hùng trẻ tuổi cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca. Khi tên chỉ huy hô lệnh nổ súng, chị Võ Thị Sáu hô to: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Tiếng hô đanh thép vang vọng cả núi rừng Côn Đảo trước khi tiếng súng tàn bạo vang lên.
Chị Võ Thị Sáu ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, nhưng khí tiết anh hùng và hình ảnh người thiếu nữ không chịu khuất phục trước họng súng kẻ thù đã trở thành một biểu tượng bất tử, tiếp thêm ngọn lửa chiến đấu cho hàng ngàn chiến sĩ cách mạng trên khắp các mặt trận thời hoa lửa.



