Nụ Cười Bất Tử Trên Đảo Ngọc
Ở vùng đất Đất Đỏ, Bà Rịa, có một cô gái tên Võ Thị Sáu. Tuổi đời mới mười bốn, em đã hiểu rõ: muốn có bình yên, phải đứng lên đấu tranh. Em tham gia lực lượng du kích, làm liên lạc, chuyển tin, trừng trị giặc – nhỏ nhắn, lanh lợi mà dũng cảm vô song, khiến bọn xâm lược vừa tức giận vừa khiếp sợ.
Năm 1950, em không may bị giặc bắt. Ba năm ròng giam cầm, tra tấn dã man, chúng hứa hẹn vinh hoa, đe dọa tính mạng, nhưng Võ Thị Sáu vẫn một lòng kiên trinh. Không hé nửa lời về đồng đội, không một lời khuất phục. Khi bị kết án tử hình, em vẫn ngẩng cao đầu, mỉm cười và nói: “Tôi chưa đủ tuổi làm người lớn, nhưng đã làm đủ nghĩa vụ của một người con nước Việt Nam!”
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, trên pháp trường Côn Đảo, khi mới mười chín tuổi, Võ Thị Sáu bước ra ung dung, tự nhiên. Trước họng súng địch, em vẫn hô vang: “Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm!”. Nụ cười trên môi em trước lúc ra đi đã trở thành biểu tượng bất tử – nụ cười của người chiến sĩ cách mạng, của niềm tin sắt đá vào ngày non sông hoàn toàn độc lập, thống nhất.
Võ Thị Sáu ra đi khi tuổi đời còn đang nở rộ, nhưng đã để lại tấm gương sáng ngời: khi Tổ quốc cần, ai cũng có thể đứng lên, dâng hiến trọn tuổi trẻ cho non sông. Nụ cười bất khuất của em mãi là ngọn lửa thời hoa lửa không bao giờ tắt, soi đường cho muôn đời con cháu luôn một lòng yêu nước, kiên cường đấu tranh đến cùng.



