NỤ CƯỜI BẤT TỬ TRÊN PHÁP TRƯỜNG
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng biết bao sự hy sinh thầm lặng của những người con yêu nước. Trong số đó, có một thiếu nữ tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã để lại dấu ấn không bao giờ phai mờ trong lòng nhân dân. Đó là Anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu – người con của vùng đất Đất Đỏ, Bà Rịa. Điều khiến nhiều thế hệ xúc động không chỉ là lòng dũng cảm của chị trong chiến đấu, mà còn là nụ cười bình thản trước phút giây bước lên pháp trường. Nụ cười ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của khí phách Việt Nam bất khuất.

Tuổi thơ lớn lên trong khói lửa
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại xã Phước Thọ (nay thuộc thị trấn Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu). Từ nhỏ, chị đã chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân Pháp chiếm đóng, người dân bị áp bức, nhiều cán bộ cách mạng phải hoạt động bí mật.
Khi mới khoảng 14 tuổi, Võ Thị Sáu đã tham gia đội công an xung phong và làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế lương thực, chuyển thư từ, trinh sát cho lực lượng kháng chiến. Dáng người nhỏ bé, gương mặt hồn nhiên khiến quân địch ít nghi ngờ. Chính sự nhanh nhẹn và gan dạ đã giúp chị hoàn thành nhiều nhiệm vụ quan trọng.
Người thiếu nữ không biết sợ
Trong một lần phát hiện toán lính Pháp tập trung tại chợ Đất Đỏ, Võ Thị Sáu đã dùng lựu đạn tấn công nhằm tiêu diệt quân địch. Sau đó, chị còn tham gia nhiều nhiệm vụ khác để bảo vệ cán bộ và nhân dân.
Năm 1950, trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu bị thực dân Pháp bắt giữ. Dù bị tra tấn dã man bằng nhiều hình thức khác nhau, chị vẫn tuyệt đối không khai báo, không tiết lộ cơ sở cách mạng hay đồng đội.
Quân Pháp nhiều lần tìm cách dụ dỗ, hứa hẹn sẽ tha chết nếu chị hợp tác. Nhưng người con gái mới mười sáu, mười bảy tuổi ấy chỉ kiên quyết đáp lại bằng sự im lặng hoặc những lời khẳng định đầy khí phách.
Những tháng ngày trong nhà tù
Sau khi bị kết án tử hình, Võ Thị Sáu lần lượt bị giam tại nhiều nhà lao trước khi đưa ra Côn Đảo.
Trong nhà tù, chị luôn giữ tinh thần lạc quan. Chị thường động viên những nữ tù nhân khác không được bi quan, phải giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Nhiều người kể lại rằng, mỗi khi có người lo sợ hay bật khóc, Võ Thị Sáu luôn nhẹ nhàng an ủi:
"Rồi đất nước mình sẽ được tự do."
Chính sự bình tĩnh ấy khiến cả những người cùng cảnh ngộ cũng thêm nghị lực để vượt qua những tháng ngày đen tối.
Nụ cười trên pháp trường
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, tại Côn Đảo, thực dân Pháp đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường.
Theo nhiều nhân chứng và tư liệu lịch sử, trên đường đi, chị vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Khi lính định bịt mắt, chị cương quyết từ chối.
Người con gái tuổi mười tám hiên ngang hướng về phía Tổ quốc, cất cao tiếng hát và hô vang khẩu hiệu yêu nước trước họng súng quân thù.
Không một lời van xin.
Không một chút run sợ.
Chỉ có niềm tin mãnh liệt vào ngày mai độc lập của dân tộc.
Loạt đạn vang lên khép lại cuộc đời của người nữ chiến sĩ trẻ, nhưng lại mở ra một biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam.
Hình ảnh còn mãi với thời gian
Sau ngày đất nước thống nhất, tên tuổi Võ Thị Sáu được đặt cho nhiều con đường, trường học và công trình trên khắp cả nước.
Năm 1993, chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, phần mộ của chị tại Nghĩa trang Hàng Dương (Côn Đảo) luôn có rất đông người dân từ mọi miền đất nước đến dâng hương, bày tỏ lòng biết ơn đối với người nữ anh hùng đã hiến trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Cuộc đời của Võ Thị Sáu chỉ kéo dài mười tám năm, nhưng những gì chị để lại thì vượt xa giới hạn của thời gian. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân như bao cô gái khác. Thế nhưng, bằng lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả, chị đã viết nên một trang sử chói lọi của dân tộc.
Nụ cười trên pháp trường năm ấy không chỉ là biểu hiện của lòng dũng cảm, mà còn là lời khẳng định rằng: sức mạnh của lý tưởng yêu nước luôn lớn hơn mọi sự đe dọa của kẻ thù.



