Bài viết

Nụ Cười Bất Tử Trước Họng Súng Địch, Khí Phách Vạn Người Kính

18/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Võ Thị Sáu, sinh năm 1933 tại xã Phước Thạnh, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Em ra đời và lớn lên trong lúc quê hương bị giặc Pháp đô hộ, nhân dân chịu đủ nỗi đau áp bức, bóc lột, máu chảy không ngừng. Từ nhỏ, Võ Thị Sáu đã chứng kiến cảnh đồng bào lầm than, những người yêu nước lần lượt bị bắt, bị giết. Em tự nhủ: “Chúng ta là con cháu Vua Hùng, tại sao phải mãi cúi đầu chịu nhục? Phải đứng lên đuổi giặc ra khỏi bờ cõi, giành lại tự do cho đồng bào!”

Mới 14 tuổi, Võ Thị Sáu đã tự nguyện tham gia lực lượng du kích địa phương. Tuy tuổi còn nhỏ, vóc dáng nhỏ nhắn, nhưng em vô cùng dũng cảm, nhanh nhẹn và thông minh. Em nhận làm nhiệm vụ liên lạc, chuyển tin, vận chuyển vũ khí, lương thực cho cách mạng. Nhiều lần em lén lút đi qua các đồn bốt địch, xuyên qua những vùng bị kiểm soát chặt chẽ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà không ai ngờ một cô bé tuổi còn trẻ lại có thể làm được. Sau đó, em tham gia trực tiếp trừng trị những tên gian ác, những kẻ tay sai cho giặc, khiến bọn xâm lược và tay sai khiếp sợ, vừa tức giận vừa ngạc nhiên.

Năm 1950, trong khi thực hiện nhiệm vụ, Võ Thị Sáu không may bị giặc bắt. Bọn địch vui mừng như bắt được bảo vật, nghĩ rằng một cô bé tuổi còn trẻ chắc chắn sẽ sợ hãi và khai báo mọi điều. Chúng tra tấn dã man, đánh đập, đe dọa tính mạng, rồi lại hứa hẹn tha tự do, cho tiền bạc, địa vị nếu em phản bội cách mạng, tố cáo đồng đội. Nhưng Võ Thị Sáu vẫn giữ vững khí tiết như đá núi. Em không hé nửa lời về đồng đội, không một lời khuất phục. Trước những lời dụ dỗ của giặc, em thẳng thắn đáp: “Tôi chỉ làm nghĩa vụ của một người con nước Việt Nam. Các ông là kẻ xâm lược, không có quyền xét xử tôi. Tôi chỉ hối hận một điều: là không thể đánh đuổi hết được bọn giặc các ông!”

Thấy không thể nào khuất phục được em, bọn địch đành đưa em ra tòa, kết án tử hình. Khi nghe bản án, Võ Thị Sáu không hề run sợ, em vẫn ngẩng cao đầu, mỉm cười và nói: “Tôi chưa đủ tuổi làm người lớn, nhưng tôi đã làm đủ nghĩa vụ của một công dân yêu nước. Các ông có thể giết được thân thể tôi, nhưng không bao giờ giết được ý chí độc lập của dân tộc tôi! Ngày non sông ta được hoàn toàn giải phóng, đó chính là ngày tôi sống lại hạnh phúc nhất!”

Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, trên pháp trường Côn Đảo, khi mới tròn 19 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người, Võ Thị Sáu bước ra một cách ung dung, tự nhiên. Trước họng súng địch, em vẫn hô to: “Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hoan hô Cách mạng! Hoan hô Chủ tịch Hồ Chí Minh!”. Khi tên lửa bắn ra, em vẫn đứng thẳng người, với nụ cười bất khuất trên môi – nụ cười của người chiến sĩ cách mạng, nụ cười của niềm tin sắt đá vào ngày toàn thắng của dân tộc.

Võ Thị Sáu đã ra đi khi tuổi đời còn đang nở hoa, nhưng em đã để lại tấm gương sáng ngời cho muôn đời con cháu. Em chứng minh một cách hùng hồn: khi Tổ quốc cần, ngay cả một cô bé tuổi mười bốn, mười chín cũng có thể đứng lên, dũng cảm đấu tranh, hy sinh trọn cuộc đời cho độc lập, tự do của quê hương. Nụ cười và lời hô của em trước lúc hy sinh đã trở thành biểu tượng bất tử của khí phách người Việt. Tên tuổi Võ Thị Sáu mãi là ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, soi đường cho mọi thế hệ: độc lập, tự do là thiêng liêng, và để bảo vệ nó, người con Việt Nam sẵn sàng hy sinh tất cả, không bao giờ cúi đầu trước kẻ thù!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn