“Nụ cười bên bếp Hoàng Cầm”
Anh nuôi tên Lợi, vui tính và giỏi nấu ăn đến mức cả đơn vị gọi anh là “Lợi đầu bếp”. Có đêm mưa rừng lạnh buốt, bếp Hoàng Cầm không bén lửa. Gạo ướt, nồi thủng do mảnh bom. Lợi ngồi che bếp bằng tấm áo, miệng vẫn hát nghêu ngao. Sau gần một giờ, mùi cơm mới thơm lên. Anh bưng nồi cơm còn ám khói, cười: “Có cơm nóng là có tinh thần đánh giặc!” Nhiều đồng đội kể: “Chính nụ cười của Lợi làm chúng tôi quên cả đói và rét.” Anh hy sinh trong một lần đi lấy củi. Nhưng bếp lửa anh nhóm, đến giờ vẫn đượ
Anh nuôi tên Lợi, vui tính và giỏi nấu ăn đến mức cả đơn vị gọi anh là “Lợi đầu bếp”.
Có đêm mưa rừng lạnh buốt, bếp Hoàng Cầm không bén lửa. Gạo ướt, nồi thủng do mảnh bom. Lợi ngồi che bếp bằng tấm áo, miệng vẫn hát nghêu ngao.
Sau gần một giờ, mùi cơm mới thơm lên. Anh bưng nồi cơm còn ám khói, cười:
“Có cơm nóng là có tinh thần đánh giặc!”
Nhiều đồng đội kể: “Chính nụ cười của Lợi làm chúng tôi quên cả đói và rét.”
Anh hy sinh trong một lần đi lấy củi. Nhưng bếp lửa anh nhóm, đến giờ vẫn được nhắc bằng sự trìu mến.


