Nụ cười chiến thắng bên thành cổ Quảng Trị
Tinh thần lạc quan và sự kiên cường đến kinh ngạc của các chiến sĩ trẻ giữ từng tấc đất Thành cổ Quảng Trị suốt 81 ngày đêm lịch sử.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, Thành cổ Quảng Trị diện tích chưa đầy 3 km² phải hứng chịu lượng bom đạn có sức nổ tương đương 7 quả bom nguyên tử. Đất đá, gạch đá của cổ thành bị nghiền nát thành bụi mịn.
Bùi Văn Rực, một sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội xếp bút nghiên lên đường chiến đấu, thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, giữ đoạn tường thành phía Đông. Căn hầm của Rực nằm ngay dưới chân tường gạch đổ nát.
Trưa ngày 15 tháng 7, sau đợt pháo hạm dội xuống, đợt sóng lính dù địch tràn lên. Rực cùng Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Tám nhô lên khỏi gờ đất nghi ngút khói, dùng súng AK và lựu đạn đánh bật từng đợt tiến công. Mặt Rực đen nhẻm vì thuốc súng, áo quần rách rưới, một bên tai bị điếc tạm thời do tiếng nổ.
Khi đợt tiến công của địch bị bẻ gãy, Rực tựa lưng vào mảng tường gạch rêu phong, lấy ra chiếc gương vỡ nhặt được trong hào. Anh nhìn khuôn mặt lem luốc của mình rồi nở nụ cười rất tươi, để lộ hai hàm răng trắng bóng. Nụ cười lạc quan yêu đời ấy giữa "mưa bom bão đạn" đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh tinh thần bất diệt của thế hệ chiến sĩ Thành cổ.


