NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG” GIỮA NHÀ TÙ
Vũ Văn Bình
Người con gái Sài Gòn tham gia cách mạng
Võ Thị Thắng sinh ngày 10 tháng 12 năm 1945 tại xã Tân Bửu, huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Bà lớn lên trong những năm cuộc kháng chiến chống Pháp vừa kết thúc và đất nước bước vào thời kỳ đấu tranh mới. Khi cuộc chiến tranh chống Mỹ diễn ra, Võ Thị Thắng tham gia hoạt động cách mạng tại miền Nam. Bà hoạt động trong phong trào học sinh, sinh viên và sau đó tham gia lực lượng cách mạng ở đô thị.
Là một phụ nữ trẻ hoạt động trong điều kiện chính quyền Sài Gòn kiểm soát chặt chẽ, Võ Thị Thắng phải sử dụng nhiều hình thức hoạt động bí mật. Công việc của những người hoạt động cách mạng trong đô thị thường rất nguy hiểm vì chỉ cần bị phát hiện, họ có thể bị bắt giữ, tra khảo và kết án nặng. Võ Thị Thắng đã nhiều lần tham gia vận động quần chúng và thực hiện nhiệm vụ của tổ chức.
Năm 1968, bà bị bắt tại Sài Gòn. Khi đó bà mới 22 tuổi. Chính quyền Sài Gòn đưa bà ra xét xử và kết án 20 năm khổ sai. Khoảnh khắc tại phiên tòa sau này trở thành một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất về người nữ chiến sĩ cách mạng miền Nam.
Phiên tòa và nụ cười nổi tiếng
Khi tòa tuyên án 20 năm tù, Võ Thị Thắng không tỏ ra sợ hãi. Bà mỉm cười. Một phóng viên đã ghi lại khoảnh khắc ấy, tạo nên bức ảnh sau này được biết đến rộng rãi với tên gọi “Nụ cười chiến thắng”. Hình ảnh một cô gái trẻ đứng trước bản án nặng nề nhưng vẫn giữ nụ cười bình tĩnh đã gây ấn tượng mạnh.
Theo những lời kể được ghi lại, khi được hỏi về mức án, Võ Thị Thắng thể hiện niềm tin rằng cuộc đấu tranh rồi sẽ giành thắng lợi và bà sẽ có ngày trở về. Câu nói ấy về sau được truyền lại với nhiều phiên bản khác nhau, nhưng điều quan trọng nhất của sự kiện là thái độ bình tĩnh và niềm tin của bà trước bản án.
Bức ảnh “Nụ cười chiến thắng” sau đó được phổ biến rộng rãi trong nước và quốc tế. Nó trở thành biểu tượng cho tinh thần kiên cường của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Một cô gái 22 tuổi đứng trước nhà tù nhưng không để bản án làm mất đi niềm tin vào tương lai.
Những năm tháng trong lao tù
Sau phiên tòa, Võ Thị Thắng bị đưa đi giam giữ tại nhiều nhà tù. Bà trải qua những năm tháng bị giam cầm trong điều kiện khắc nghiệt. Tuy nhiên, trong nhà tù, bà vẫn tiếp tục tham gia các hoạt động của tù nhân chính trị, giữ liên lạc và duy trì tinh thần đấu tranh.
Nhà tù trong chiến tranh không chỉ là nơi giam giữ mà còn là nơi diễn ra cuộc đấu tranh về tinh thần. Những người bị bắt phải tìm cách giữ vững ý chí, bảo vệ thông tin về tổ chức và hỗ trợ nhau. Võ Thị Thắng đã trải qua những năm tháng ấy khi tuổi đời còn rất trẻ.
Điều đáng chú ý là nụ cười trong bức ảnh năm nào không phải là dấu hiệu cho thấy bà không sợ hãi. Một người đứng trước bản án 20 năm tù chắc chắn hiểu những gì đang chờ đợi mình. Nụ cười ấy có ý nghĩa ở chỗ bà không để hoàn cảnh khuất phục tinh thần.
Trở về sau ngày đất nước thống nhất
Sau Hiệp định Paris năm 1973, một số tù nhân chính trị được trao trả. Võ Thị Thắng là một trong những người được trao trả năm 1973. Sau nhiều năm bị giam giữ, bà trở về với lực lượng cách mạng trong bối cảnh cuộc chiến vẫn tiếp tục.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến tranh kết thúc và đất nước thống nhất. Võ Thị Thắng đã thực sự trở về với cuộc sống tự do. Câu nói về “ngày trở về” trong phiên tòa năm 1968 vì thế trở thành một chi tiết có ý nghĩa đặc biệt trong cuộc đời bà.
Sau năm 1975, Võ Thị Thắng tiếp tục công tác và đảm nhiệm nhiều vị trí trong các cơ quan nhà nước, tổ chức phụ nữ và hoạt động đối ngoại. Bà từng giữ chức Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam và tham gia nhiều hoạt động đối ngoại nhân dân.
Từ người tù chính trị đến cán bộ đối ngoại
Cuộc đời Võ Thị Thắng sau chiến tranh là một hành trình rất khác với những năm tháng trong nhà tù. Nếu trước đây bà bị xét xử và giam giữ vì hoạt động cách mạng, sau năm 1975 bà trở thành một cán bộ tham gia xây dựng đất nước.
Bà đặc biệt quan tâm đến công tác phụ nữ, hoạt động đối ngoại và xây dựng hình ảnh Việt Nam với bạn bè quốc tế. Kinh nghiệm từng trải qua chiến tranh và nhà tù giúp bà hiểu sâu sắc giá trị của hòa bình và sự cần thiết của quan hệ hợp tác giữa các dân tộc.
Võ Thị Thắng qua đời ngày 22 tháng 8 năm 2014 tại Thành phố Hồ Chí Minh. Hình ảnh “Nụ cười chiến thắng” vẫn được lưu giữ như một trong những bức ảnh lịch sử nổi tiếng về phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.
Ý nghĩa của một nụ cười
Có những hình ảnh lịch sử chỉ kéo dài vài giây nhưng có thể tồn tại trong ký ức nhiều thế hệ. Nụ cười của Võ Thị Thắng là một hình ảnh như vậy. Nó không phải là nụ cười của sự vui vẻ trước một hoàn cảnh bình thường, mà là nụ cười của một người trẻ đang đối diện với bản án nặng nề.
Ngày nay, khi nhìn lại hình ảnh ấy, chúng ta có thể hiểu theo nhiều cách. Đó là sự tự tin, là bản lĩnh, là niềm tin vào tương lai và cũng là khả năng không để hoàn cảnh quyết định tinh thần của mình.
Võ Thị Thắng đã sống đủ lâu để chứng kiến điều mà mình từng tin tưởng: đất nước thống nhất và hòa bình. Sau chiến tranh, bà tiếp tục đóng góp cho xã hội thay vì chỉ sống với ký ức quá khứ.
Từ một cô gái 22 tuổi đứng trước vành móng ngựa đến một cán bộ làm công tác đối ngoại và phụ nữ sau ngày thống nhất, cuộc đời Võ Thị Thắng là một câu chuyện đặc biệt về niềm tin. “Nụ cười chiến thắng” vì thế không chỉ là hình ảnh của một người phụ nữ trong chiến tranh, mà còn là biểu tượng của ý chí không chịu khuất phục trước nghịch cảnh



