“Nụ cười của cô y tá tên Mai”
Mai hiền như cánh hoa rừng. Nhưng lúc vào ca cứu thương, cô nhanh nhẹn, dứt khoát. Một lần cấp cứu cho sáu người cùng lúc, mai cởi áo khoác của mình đắp cho thương binh rét run, còn mình lạnh tím môi. Người thương binh được cứu sống sau chiến tranh thường tìm gặp cô. Anh nói: “Hồi đó cô vừa là y tá, vừa là chị ruột.” Mai chỉ cười: “Lính với nhau, thương như nhau thôi.”
Mai hiền như cánh hoa rừng. Nhưng lúc vào ca cứu thương, cô nhanh nhẹn, dứt khoát.
Một lần cấp cứu cho sáu người cùng lúc, mai cởi áo khoác của mình đắp cho thương binh rét run, còn mình lạnh tím môi.
Người thương binh được cứu sống sau chiến tranh thường tìm gặp cô. Anh nói: “Hồi đó cô vừa là y tá, vừa là chị ruột.”
Mai chỉ cười: “Lính với nhau, thương như nhau thôi.”



