Bài viết

NỤ CƯỜI CỦA DƯƠNG THỊ XUÂN

Hà Tĩnh22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường Đồng Lộc năm ấy, có một cô gái nhỏ thường được đồng đội nhớ đến bởi nụ cười hiền.

Cô là Dương Thị Xuân, quê ở Tùng Ảnh, Đức Thọ, Hà Tĩnh.

Xuân sinh năm 1949. Lớn lên trong một gia đình nông dân nghèo, cô sớm hình thành tính cách chăm chỉ, giản dị và giàu tình yêu quê hương.

Năm 18 tuổi, khi nhiều thanh niên lên đường phục vụ kháng chiến, Xuân cũng xin được tham gia thanh niên xung phong. Mẹ không muốn con gái đi vì lo chiến trường quá khắc nghiệt. Nhưng trước quyết tâm của con, mẹ đành tiễn Xuân lên đường.

Tại Ngã ba Đồng Lộc, Xuân cùng chín nữ thanh niên xung phong khác thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 ngày đêm làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông.

Bom đạn liên tục trút xuống. Hố bom vừa xuất hiện lại phải nhanh chóng được san lấp. Đường bị phá, họ sửa đường. Đất đá vùi lấp mặt đường, họ lại cầm cuốc, cầm xẻng lao ra.

Đồng đội kể rằng Xuân nhỏ bé nhưng rất gan dạ. Có lúc bom rơi ngay gần, đất đá tung lên, cô vẫn bình tĩnh tiếp tục công việc.

Ngày 24/7/1968, sau một trận bom, tiểu đội nhận lệnh ra san lấp hố bom. Mười cô gái nhanh chóng có mặt trên mặt đường.

Khi nhiệm vụ gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại.

Loạt bom thứ hai trút xuống.

Năm quả bom đã cướp đi sinh mạng của cả mười cô gái.

Dương Thị Xuân hy sinh khi mới 19 tuổi.

Người con gái nhỏ với nụ cười hiền ấy đã nằm lại Đồng Lộc. Nhưng nụ cười của cô và hình ảnh chiếc xẻng trên mặt đường năm nào vẫn trở thành biểu tượng của một thế hệ thanh niên sống và chiến đấu hết mình cho Tổ quốc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn