Nụ cười của người lính lái xe Trường Sơn
Mỗi lần nhìn vào bức ảnh đen trắng đã ố vàng treo ở phòng khách, cha tôi – cụ Phạm Quốc Hùng – lại mỉm cười nhớ về những năm tháng cầm vô-lăng trên đường Trường Sơn huyền thoại. Cha nhập ngũ năm 1968, trở thành lính lái xe của Tiểu đoàn 759, chuyên chở đạn dược và lương thực vào chiến trường miền Nam.
Tuyến đường Đường 9 - Nam Lào ngày ấy được mệnh danh là "túi nước chè", đêm nào cũng rực sáng bởi pháo sáng và bom đạn đối phương. Cha kể, để tránh bị phát hiện, các anh phải lái xe không đèn ("chạy đèn gầm"), căn đường qua từng cọc tiêu do các cô thanh niên xung phong đứng làm dấu. Có những đêm xe bị trúng mảnh bom, kính chắn gió vỡ vụn, gió ngàn bão bụi đập thẳng vào mặt, nhưng tay lái của cha và đồng đội chưa từng rời khỏi vô-lăng.
Bức ảnh cha trân quý nhất là khoảnh khắc cha cùng đồng đội cười rạng rỡ bên chiếc xe tải gạt hết kính chắn gió sau một chuyến hàng cập bến an toàn. Cha bảo: "Ngày đó gian khổ, ranh giới sống chết chỉ trong gang tấc, nhưng niềm tin vào ngày độc lập khiến ai cũng thấy lòng phơi phới." Chiếc vô-lăng năm xưa đã luyện cho cha tinh thần thép để dạy dỗ con cháu sống trách nhiệm và vững vàng trước mọi khó khăn.



