Nụ cười của nữ tự vệ phố Khâm Thiên
Nụ cười của nữ tự vệ phố Khâm Thiên
Nụ cười của nữ tự vệ phố Khâm Thiên
Nhân chứng: Bà Nguyễn Thị Lan (Cựu tự vệ Hà Nội, 12 ngày đêm năm 1972)Đêm 26 tháng 12 năm 1972, bom chiến lược B-52 của Mỹ rải thảm xuống phố Khâm Thiên, san phẳng hàng trăm ngôi nhà và cướp đi sinh mạng của biết bao người dân vô tội. Sáng hôm sau, tôi cùng đội tự vệ và lực lượng cứu hộ đào bới trong đống đổ nát, gạch vụn và khói bụi mù mịt để tìm kiếm những người còn sống sót. Khung cảnh tang thương đến thắt lòng, tiếng khóc xé ruột vang lên khắp nơi.Giữa đống hoang tàn ấy, chúng tôi tìm thấy một cô gái trẻ tên Mai, cũng là tự vệ phố, đang bị kẹt dưới một tấm bê tông lớn. Chân cô bị gãy, máu nhuộm đỏ chiếc áo trấn thủ, nhưng khi thấy chúng tôi tiếp cận, cô không hề khóc. Cô nhìn tôi, cố nở một nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt lấm lem bùn đất và bồ hóng, rồi nói: "Em không sao đâu, các chị cứu người khác trước đi, em chịu được!". Nụ cười kiên cường của Mai giữa địa ngục trần gian ngày hôm đó đã tiếp thêm sức mạnh cho tất cả chúng tôi. Nó chứng minh rằng bom đạn có thể hủy diệt nhà cửa, nhưng không bao giờ khuất phục được tinh thần của người Hà Nội.



