Người có công giúp đỡ cách mạng

NỤ CƯỜI CUỐI CÙNG CỦA ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN

Tháng 11 năm 1964, trong trận chiến bảo vệ vùng trời Vĩnh Phúc, Chính trị viên đại đội Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng nhưng vẫn đứng giữa làn đạn động viên đồng đội bằng câu nói bất hủ: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Người trực tiếp chứng kiến những giây phút cuối cùng của ông là đồng đội Nguyễn Đức Hồng.

Thái Nguyên01/07/2026Đặng Vương Hưng (Báo lao động)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, đơn vị pháo phòng không của Nguyễn Viết Xuân nhận nhiệm vụ đánh trả nhiều tốp máy bay Mỹ đang đánh phá miền Bắc.

Tiếng còi báo động vang lên.

Máy bay lao xuống rất thấp.

Bom và đạn rít liên hồi.

Trong lúc chỉ huy đơn vị chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị một mảnh bom găm vào bụng. Máu thấm đỏ áo nhưng ông không chịu rời trận địa.

Theo lời kể của đồng đội Nguyễn Đức Hồng, dù được mọi người dìu xuống hầm cứu chữa, Nguyễn Viết Xuân gạt đi và nói:

"Đừng lo cho tôi! Cứ chiến đấu!"

Ngay sau đó, ông quay về phía trận địa pháo, dồn hết sức hô lớn:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tiếng hô ấy vang dội giữa tiếng bom.

Toàn đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh.

Các khẩu pháo đồng loạt nhả đạn, buộc máy bay Mỹ phải rút lui.

Sau trận chiến, Nguyễn Viết Xuân vì vết thương quá nặng đã anh dũng hy sinh.

Nhiều năm sau, mỗi lần kể lại trận đánh ấy, ông Nguyễn Đức Hồng vẫn nhớ như in hình ảnh người chính trị viên trẻ với nụ cười bình thản giữa khói lửa, truyền cho đồng đội niềm tin chiến thắng ngay trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.

Ý nghĩa câu chuyện

Tinh thần bất khuất của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu và lòng yêu nước. Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" không chỉ là khẩu lệnh chiến đấu mà còn là lời hiệu triệu các thế hệ người Việt Nam giữ vững bản lĩnh trước mọi khó khăn, thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NỤ CƯỜI CUỐI CÙNG CỦA ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN | Câu chuyện thời hoa lửa