NỤ CƯỜI CUỐI CÙNG Ở CỬA NGÕ SÀI GÒN
Ngày 29/4/1975, tổ trinh sát đặc công của anh Lê Ngọc Bình tiến vào cửa ngõ Sài Gòn. Trong nhóm có một chiến sĩ trẻ tên Thành, quê ở Thanh Hóa, mới 19 tuổi. Khi đồng đội vượt qua đoạn đường nguy hiểm, một loạt đạn bất ngờ nổ ra. Thành bị thương nặng. Trước khi lịm đi, Thành nói chỉ một câu rất nhỏ: “Anh về… anh nhớ kể với mẹ em rằng… em cười khi Sài Gòn được giải phóng…” Sau ngày thống nhất, anh Bình đã về quê Thành, kể lại đúng câu nói ấy. Mẹ Thành khóc nhưng mỉm cười: “Rứa là nó được thấy hò
Ngày 29/4/1975, tổ trinh sát đặc công của anh Lê Ngọc Bình tiến vào cửa ngõ Sài Gòn. Trong nhóm có một chiến sĩ trẻ tên Thành, quê ở Thanh Hóa, mới 19 tuổi.
Khi đồng đội vượt qua đoạn đường nguy hiểm, một loạt đạn bất ngờ nổ ra. Thành bị thương nặng. Trước khi lịm đi, Thành nói chỉ một câu rất nhỏ:
“Anh về… anh nhớ kể với mẹ em rằng… em cười khi Sài Gòn được giải phóng…”
Sau ngày thống nhất, anh Bình đã về quê Thành, kể lại đúng câu nói ấy. Mẹ Thành khóc nhưng mỉm cười:
“Rứa là nó được thấy hòa bình trước khi nhắm mắt rồi.”


