Nụ cười dừng lại tuổi mười hai
Giữa khói lửa miền Trung rực cháy, Lượm hiện lên như một thiên thần nhỏ của chiến trường, hồn nhiên và can trường đến lạ.Mái đầu khét nắng, chiếc ca lô đội lệch, em thoăn thoắt trên những vệt đường quê cùng chiếc xà cột đựng đầy tài liệu mật. Tiếng cười trong trẻo và tiếng huýt sáo vang vọng giữa đồng lúa như lời thách thức bom đạn, sưởi ấm cả những tâm hồn chiến sĩ giữa thời khắc sinh tử. Em yêu đời, yêu nước bằng một thứ tình cảm thuần khiết, xem hiểm nguy nhẹ tựa lông hồng.Nhưng ngày định mệnh ấy đã đến, khi trận địa mịt mù trong mưa bom bão đạn, Lượm nhận nhiệm vụ chuyển thư "thượng khẩn". Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, bóng dáng nhỏ bé ấy vẫn lao đi như một mũi tên. Một tia chớp xé lòng vang lên, Lượm ngã xuống. Em nằm đó, thanh thản giữa dòng máu đỏ bên những bông lúa còn ngậm sữa non, tay vẫn ghì chặt lá thư chưa kịp trao. Lượm ra đi khi tuổi đời còn quá xanh, nhưng linh hồn em đã hòa vào đất mẹ, hóa thành bất tử trong lòng hàng triệu người con Việt Nam.

Câu chuyện kể về chú bé Lượm
Họ tên thật: Liệt sĩ Nguyễn Thanh (tên khai sinh/thường dùng là Nguyễn Văn Lượm), sinh năm 1932.
Quê quán: Xã Quảng Ninh, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế.
Hoàn cảnh hy sinh: Em làm nhiệm vụ giao liên, đi đưa thư qua một cánh đồng tại Thừa Thiên và bị địch bắn trúng, hy sinh khi mới 14 tuổi.


