Bài viết

Nụ cười dưới chiếc mũ nan của cô du kích Trảng Bàng

Lào Cai09/06/2026Phạm Trường Giang (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nụ cười dưới chiếc mũ nan của cô du kích Trảng Bàng

Nhân chứng kể: Bà Võ Thị Kim (Cựu nữ du kích huyện Trảng Bàng, Tây Ninh)

"Trảng Bàng là vùng đất vành đai trắng chịu nhiều đau thương do bom cày, đạn xới và chất độc hóa học. Con gái Trảng Bàng thời ấy mười sáu, mười bảy tuổi đã biết cầm súng AR-15 thu được của địch để đi đánh càn. Vũ khí ngụy trang độc đáo của chúng tôi là chiếc mũ nan đan bằng sợi lát, bên ngoài bọc một lớp vải mỏng màu đen để dễ hòa mình vào những cánh đồng lác vùng ven.

Mùa thu năm 1970, tiểu đội nữ du kích của tôi tổ chức trận phục kích một đoàn xe cơ giới của lính ngụy trên đường 22. Chúng tôi nằm rạp dưới những rãnh nước ngập sâu, che mắt bằng những chiếc mũ nan ngụy trang cỏ khô trên đỉnh. Trời nắng gắt, pháo bầy từ đồn bên cạnh bắn chặn liên hồi, mảnh đạn xới tung đất sát bên tai. Một cô bạn cùng tiểu đội tên Thảo bị mảnh đạn sượt qua trán, máu chảy dài xuống má, nhưng tay vẫn ôm chặt báng súng.

Khi chiếc xe đi đầu lọt vào tầm ngắm, Thảo là người bóp cò đầu tiên, quả đạn B-40 lao đi quật ngã chiếc xe bọc thép. Trận đánh kết thúc thắng lợi nhanh chóng, chúng tôi rút lui an toàn vào rừng đước. Khi cởi chiếc mũ nan bám đầy bụi than ra để băng bó vết thương, Thảo nhìn tôi nở một nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng muốt nổi bật trên khuôn mặt lấm lem khói súng. Nụ cười hồn nhiên, bất khuất của cô du kích dưới chiếc mũ nan rách ngày ấy là biểu tượng của sức sống mãnh liệt, không một thứ bom đạn nào có thể dập tắt nổi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn