Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nụ cười dưới tán rừng U Minh

Lào Cai07/04/2026Tẩn Tả Mẩy (xã Mường Hum)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng U Minh những năm kháng chiến chống Mỹ là căn cứ địa vững chắc nhưng cũng là nơi gian khổ nhất với sình lầy và muỗi mòng. Gia đình tôi hồi đó có một căn chòi nhỏ nằm sâu trong rạch, là nơi dừng chân cho các chú bộ đội miền Bắc vào chi viện. Các chú thường đi theo từng đoàn, người nào cũng gầy gò vì sốt rét rừng nhưng đôi mắt thì sáng rực lý tưởng. Mỗi lần đón các chú, tôi lại nấu một nồi canh chua cá lóc to thật to để mọi người cùng ăn cho ấm bụng. Có một đêm, trực thăng "cá bọ" của địch quần thảo ngay trên ngọn tràm, đèn pha quét rực cả một vùng sông nước. Tôi run cầm cập vì sợ các chú bị phát hiện, nhưng chú đội trưởng vẫn bình thản mỉm cười và bảo: "Má đừng lo, tụi con có rừng che chở mà". Cái nụ cười hiền hậu giữa lằn ranh sinh tử đó làm tôi thấy vững lòng hơn bao giờ hết. Các chú dạy tôi cách nhận biết tiếng máy bay, cách xóa dấu vết khi hành quân qua những vùng sình lầy. Nhiều đêm, chúng tôi ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ, nghe các chú kể chuyện về mùa đông Hà Nội có hoa đào nở rộ. Những câu chuyện ấy làm tôi khao khát về một ngày đất nước thống nhất để được ra thăm miền Bắc một lần cho biết. Sau những đợt hành quân, có chú đã không bao giờ trở lại, nhưng hơi ấm và nụ cười ấy vẫn còn mãi trong căn chòi nhỏ của tôi. Rừng tràm U Minh giờ đây đã xanh lại, nhưng ký ức về những người con kiên cường năm xưa thì không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn