Nụ cười giữa hai làn đạn
Chiến tranh không chỉ có tiếng bom rơi đạn nổ hay những mất mát đau thương, mà còn có những khoảnh khắc lạc quan đến lạ kỳ. Đó là nụ cười của ông Vũ Khắc Cảnh và đồng đội giữa những giờ phút căng thẳng nhất, một nụ cười thể hiện bản lĩnh của người lính hậu cần Quân khu 3 trên chiến trường xa xôi.
Có một kỷ niệm mà ông Cảnh vẫn thường kể lại với con cháu: đó là lần xe chở gạo của đơn vị bị kẹt giữa sình lầy ngay trong vùng giáp ranh với địch. Đất bùn sau cơn mưa rừng nhão nhẹo, bánh xe cứ quay tít rồi lún sâu thêm. Giữa lúc ấy, tiếng súng của tàn quân từ phía xa vọng lại, đạn bay chí mạng trên đầu. Thay vì hoảng sợ, ông Cảnh lại quay sang nhìn đồng đội, mặt mũi ai nấy lấm lem bùn đất như những bức tượng đất sét, rồi bất giác cả nhóm cùng phá lên cười.
Tiếng cười ấy như một luồng điện xua tan đi nỗi sợ. Họ vừa bắn trả địch để giữ vị trí, vừa cùng nhau dùng sức vai, dùng đòn bẩy để kích chiếc xe lên. "Cố lên anh em ơi, gạo này mà vào tay địch là dân mình đói, bộ đội mình khổ!", ông Cảnh hô vang. Sức mạnh của tinh thần lạc quan đã giúp họ làm được điều tưởng chừng không thể. Khi chiếc xe vọt lên khỏi hố bùn, họ nhìn nhau cười rạng rỡ, một nụ cười chiến thắng của những người biết tìm thấy niềm vui ngay trong nghịch cảnh.
Những nụ cười ấy là minh chứng cho tinh thần thép của thế hệ cha ông. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, dù khó khăn đến đâu, chỉ cần giữ được tinh thần lạc quan và sự đồng lòng, chúng ta sẽ vượt qua được mọi thử thách của cuộc đời.



