Khác

NỤ CƯỜI GIỮA LỬA ĐẠN

NỤ CƯỜI GIỮA LỬA ĐẠN

Quảng Ngãi29/03/2026PHƯỜNG TRÀ CÂU (Trường Tiểu học Phổ Quang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần đọc sách về lịch sử, tôi ấn tượng sâu sắc với câu chuyện về Võ Thị Sáu. Một cô gái trẻ, nhưng lại mang trong mình ý chí kiên cường phi thường.

Đêm hôm đó, tôi cứ nghĩ mãi về chị. Và rồi, trong giấc mơ, tôi thấy mình như được gặp chị.

Chị đứng trước tôi, trong bộ áo giản dị. Gương mặt trẻ trung, ánh mắt sáng và đặc biệt là nụ cười rất hiền.

“Em có sợ không?” – tôi hỏi.

Chị khẽ lắc đầu.

“Có chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu mình sợ mà lùi bước, thì ai sẽ đứng lên?”

Tôi lặng người.

Cảnh vật xung quanh thay đổi. Tôi thấy mình đang đứng trước pháp trường. Chị bước đi bình thản, không một chút run sợ. Khi người ta định bịt mắt, chị nói:

“Không cần. Tôi muốn nhìn thấy quê hương mình.”

Giọng chị nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết.

Tôi nhìn chị – một cô gái còn rất trẻ, đáng lẽ đang sống những ngày tháng bình yên, lại phải đối diện với cái chết. Nhưng trên môi chị vẫn là nụ cười.

Một nụ cười khiến tôi không thể quên.

Tôi choàng tỉnh dậy. Tim vẫn đập nhanh.

Ngày hôm sau, trong buổi sinh hoạt Đoàn, tôi kể lại giấc mơ của mình. Khi kết thúc, tôi nói:

“Có những nụ cười không chỉ để thể hiện niềm vui, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm.”

Cả lớp im lặng.

Còn tôi, tôi hiểu rằng, thế hệ chúng tôi hôm nay không cần phải đối diện với chiến tranh. Nhưng chúng tôi cần sống sao cho xứng đáng với những người đã từng mỉm cười giữa lửa đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn