NỤ CƯỜI GIỮA MƯA BOM THÀNH CỔ
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những ngày ác liệt nhất.
Hàng vạn cán bộ, chiến sĩ từ khắp mọi miền đất nước được điều động về chiến đấu bảo vệ thị xã Quảng Trị và khu vực Thành cổ.
Trong số đó có người lính trẻ tên là Lê Xuân Chinh.
Khi ấy ông mới ngoài đôi mươi.
Giống như nhiều chiến sĩ khác, ông cùng đồng đội ngày đêm chiến đấu dưới mưa bom, pháo kích dày đặc.
Sau này kể lại, cựu chiến binh Lê Xuân Chinh cho biết điều ông lo lắng nhất không phải cái chết mà là gia đình ở quê không biết mình còn sống hay đã hy sinh.
Trong những ngày chiến đấu ác liệt ấy, phóng viên chiến trường nổi tiếng Đoàn Công Tính đã ghi lại một khoảnh khắc đặc biệt.
Trong ảnh, người lính trẻ Lê Xuân Chinh đang mỉm cười rất tươi.
Đó không phải nụ cười của sự vô tư.
Đó là nụ cười của niềm tin.
Nụ cười của người lính đang đối mặt với cái chết mỗi ngày nhưng vẫn tin vào chiến thắng.
Nhiều năm sau, ông Chinh kể:
Điều mong muốn duy nhất của ông khi được chụp ảnh là gia đình nhìn thấy tấm ảnh trên báo để biết ông vẫn còn sống.
Bức ảnh sau đó được đăng trên Báo Nhân Dân đúng dịp Quốc khánh 2/9/1972.
Nó trở thành một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất về cuộc chiến đấu tại Quảng Trị.
Ngày nay, mỗi khi nhìn lại nụ cười ấy, người xem không chỉ thấy một người lính trẻ.
Người ta còn thấy tinh thần lạc quan, bản lĩnh và niềm tin chiến thắng của cả một thế hệ.
Ý nghĩa
Giữa những thời khắc khốc liệt nhất của chiến tranh, niềm tin vẫn là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi thử thách.



