NỤ CƯỜI KHÔNG KHUẤT PHỤC
VÕ THỊ THẮNG – NỤ CƯỜI KHÔNG KHUẤT PHỤC
Năm 1968, một cô gái trẻ 23 tuổi bước vào phòng xử án của chính quyền Sài Gòn.
Tên cô là Võ Thị Thắng.
Sinh năm 1945 tại Long An, Võ Thị Thắng lớn lên trong những năm đất nước chiến tranh. Cô sớm tham gia hoạt động cách mạng và hoạt động trong lòng đô thị Sài Gòn.
Tháng 7/1968, trong khi thực hiện nhiệm vụ, cô bị bắt.
Những ngày bị giam giữ chắc chắn là những ngày vô cùng khắc nghiệt. Người con gái trẻ phải đối diện với những cuộc thẩm vấn và những sức ép tinh thần nặng nề.
Ngày 2/8/1968, Võ Thị Thắng bị đưa ra xét xử.
Tòa tuyên án cô 20 năm khổ sai.
Một bản án rất nặng đối với một người mới 23 tuổi.
Nhưng điều xảy ra sau đó đã tạo nên một hình ảnh đi vào lịch sử.
Thay vì cúi đầu trước bản án, Võ Thị Thắng bước ra với nụ cười bình thản.
Một phóng viên người Nhật đã ghi lại khoảnh khắc ấy.
Bức ảnh về cô gái trẻ với nụ cười rạng rỡ sau khi nhận án về sau được biết đến với tên gọi “Nụ cười chiến thắng”.
Nụ cười ấy không phải nụ cười của một người vui vì bị kết án.
Đó là nụ cười của một người vẫn giữ được niềm tin khi đứng trước nghịch cảnh.
Võ Thị Thắng đã trải qua nhiều năm tù đày. Đến năm 1974, bà được trao trả theo Hiệp định Paris.
Sau này, hình ảnh “Nụ cười chiến thắng” trở thành biểu tượng của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong chiến tranh.
Một bức ảnh có thể chỉ ghi lại một khoảnh khắc.
Nhưng có những khoảnh khắc lại vượt qua thời gian.
Hơn nửa thế kỷ sau, khi nhìn lại bức ảnh ấy, người ta vẫn có thể cảm nhận được sự bình tĩnh và niềm tin của một cô gái trẻ.
Đó chính là vẻ đẹp của “thời hoa lửa”: giữa những năm tháng khốc liệt nhất, tuổi trẻ vẫn có thể giữ cho mình một nụ cười.



