Bài viết

Nụ Cười Không Tuổi Giữa Đại Ngàn Trường Sơn

Quảng Ninh02/07/2026Nguyễn Thị Hoa (LCĐ Khoa Ngoại ngữ, Trường ĐHHL)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Mỗi lần lật mở những bức ảnh tư liệu đen trắng phủ màu thời gian về một thời chiến trường khói lửa, lòng tôi lại thắt lại để rồi vỡ òa trước nụ cười bừng sáng của những cô gái thanh niên xung phong giữa đại ngàn Trường Sơn huyền thoại. Giữa cái nền xám xịt của bom đạn khốc liệt, giữa những vách đá rách nát vì bom cày đạn xới và những hố bom rát bỏng đêm ngày, nụ cười phơi phới của tuổi mười tám, đôi mươi ấy hiện lên như một đóa hoa rừng kiêu hãnh, rực rỡ và bất tử trước sự tàn khốc của thời gian. Đối với thế hệ đoàn viên, thanh niên của trường Đại học Hạ Long hôm nay, những ""câu chuyện thời hoa lửa"" không bao giờ là những trang sách cũ b bám bụi, bởi mỗi dòng chữ, mỗi bức ảnh đều được viết nên từ máu, từ nước mắt và từ chính lòng yêu nước nồng nàn của một thế hệ anh hùng. Nhìn vào ánh mắt của họ trong những tấm ảnh tư liệu, người trẻ chúng tôi như được chạm vào một miền ký ức linh thiêng, nơi lòng tự hào dân tộc được đánh thức một cách mạnh mẽ và chân thực hơn bao giờ hết. Lịch sử đã lùi xa, nhưng mỗi khi lội ngược dòng ký ức về lực lượng thanh niên xung phong, người ta vẫn không khỏi bàng hoàng và khâm phục trước những gian khổ ngút trời mà họ đã kiên cường đi qua. Họ đã sống một thời thanh xuân lẫm liệt, nơi những bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, thêu thùa giờ đây chai sần vì cuốc xẻng, rà phá bom mìn, đêm ngày bám trụ những ngã ba độc đạo, những ""tọa độ chết"" để thông đường cho những chuyến xe tiến về tiền tuyến miền Nam. Giữa những cơn sốt rét rừng ngã nước làm rụng tóc, vàng da, hay cái thiếu thốn ngặt nghèo từ ngụm nước uống đến chiếc lược chải đầu, tinh thần “tiếng hát át tiếng bom” vẫn rực cháy một cách phi thường; họ vẫn tranh thủ tết tóc cho nhau bên miệng hố bom, truyền tay nhau thỏi son làm bằng sáp màu và cất cao lời ca lạc quan thách thức mọi họng súng quân thù. Sự hy sinh của họ thầm lặng và tự nhiên như cây cỏ đại ngàn, có biết bao người con gái đã ngã xuống khi mái tóc còn xanh, khi lời hẹn ước hòa bình và nụ hôn đầu chưa kịp gửi về cho mẹ; để rồi những người may mắn được trở về hôm nay lại gánh trên mình những vết thương rớm máu mỗi bận trở trời, nhưng cứ hễ nhắc về một thời hoa lửa, ánh mắt họ lại rực sáng vẹn nguyên niềm tự hào khôn tả của một thời quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Đứng từ lăng kính của một người trẻ được sinh ra trong thời bình, được sống dưới bầu trời tự do và tự hào viết tiếp những hoài bão thanh xuân dưới mái trường Đại học Hạ Long, tôi sâu sắc hiểu rằng mỗi ngày bình yên chúng tôi đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng cả máu, nước mắt và trọn vẹn tuổi trẻ của một thế hệ đi trước. Câu chuyện thời hoa lửa của những nữ chiến sĩ năm xưa không đơn thuần là một bài học lịch sử khô khan, mà là lời nhắc nhở thiêng liêng, một nốt lặng đầy xúc động về lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã ngã xuống. Ngọn lửa kiên cường từ những năm tháng bom đạn ấy chưa bao giờ tắt, nó vẫn đang âm thầm cháy và được chuyển giao cho thế hệ đoàn viên hôm nay như một chiếc búng tay của thời gian. Nhận lãnh ngọn đuốc ấy, chúng tôi nguyện biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể, quyết tâm học tập, rèn luyện và cống hiến hết mình cho quê hương, sống sao cho xứng đáng với nụ cười không tuổi của những người anh hùng đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân cho độc lập, tự do và sự trường tồn của Tổ quốc Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nụ Cười Không Tuổi Giữa Đại Ngàn Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa