Nụ cười kiên cường giữa mùa hè đỏ lửa Quảng Trị
Nụ cười kiên cường giữa mùa hè đỏ lửa Quảng Trị
Mùa hè năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị được mệnh danh là "cỗ máy xay thịt" bởi mức độ tàn khốc của bom đạn. Giữa trận địa đầy mùi khét của thuốc súng và máu, một chiến sĩ pháo thủ trẻ tuổi quê ở xã Ninh Giang bị một mảnh pháo găm sâu vào ổ bụng, máu chảy đầm đìa làm ướt sũng cả chiếc áo chiến sĩ. Khi lực lượng quân y băng bó và tìm cách cáng anh về tuyến sau, anh đã dùng hết sức tàn đẩy tay họ ra.
Anh nhìn đồng đội, nở một nụ cười rạng rỡ và chỉ tay về chiếc đài radio bán dẫn đang đặt ở góc công sự: "Các đồng chí cứ tập trung cứu mâm pháo trước đi, tôi còn chịu đựng được! Nghe đài vừa báo quê nhà Ninh Giang mình vừa phối hợp bắn rơi một máy bay phản lực Mỹ đấy, tôi vui lắm, không thấy đau nữa đâu!". Tinh thần lạc quan và ý chí quên mình của người con vùng đất cố đô đã truyền một luồng sức mạnh vô bờ bến cho toàn đơn vị. Họ đã ôm lấy pháo, tiếp tục nổ súng giáng trả đích đáng vào đầu bốt giặc. Anh đã ngã xuống thanh thản như một giấc ngủ dài, gửi lại nụ cười bất tử vào lòng đất mẹ Quảng Trị.



